Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 428: Tấm Lòng Của Vân Giảo Và Việc Tu Sửa Từ Đường

Cập nhật lúc: 2026-03-08 21:53:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quay bên cạnh xương cốt, dùng túi lưới nhét hết đống xương đó , một tay xách xương, một tay xách rương trở mặt biển. Cô bé tìm một hòn đảo phong cảnh tệ.

“Tôi chỉ thể đưa ông đến đây thôi nhé, thể đưa về, nếu A cha bọn họ sẽ dọa sợ đấy.” Vân Giảo nghiêm túc đàm phán với bộ xương, đó lôi công cụ mang theo, một cái xẻng nhỏ hì hục bắt đầu đào hố. Đợi hòm hòm , đặt xương , dùng đất lấp kỹ.

Vân Giảo phủi tay: “Xong , về đây.”

Đợi về đến nhà, thời gian còn sớm. Kéo cái rương lớn về quá bắt mắt, giấu kỹ . Cô bé cũng vội mở . Sau đó mới thong thả về nhà.

“A cha, A , con về ạ ~”

Ăn tối xong, Vân Giảo mới lấy những thứ mang từ đáy biển về . Tuy nhiên cô bé : “Những thứ đều là gỡ từ một bộ xương xuống đấy ạ.”

Nghe , vốn thấy bảo bối vàng chói lọi, đưa tay định sờ một cái liền cứng đờ thu tay về.

Vân Lâm Hà rùng : “Hú hồn. Không chứ, cái gì con cũng lấy thế.” Đồ là đồ , nhưng cứ nghĩ đến là lấy từ c.h.ế.t, cứ thấy gợn gợn.

Vân Giảo hỏi ngược : “Vậy đổi , lấy ?”

Mọi . Chắc là… vẫn lấy thôi. Đồ sáng lấp lánh thế ngay mắt , lấy thì cứ nhớ thương mãi.

Vân Giảo tiếp lời: “Con lấy đồ của ông , đưa ông từ đáy biển lên, chôn ở một hòn đảo nhỏ .”

Nghe , Vân Lâm Hải và đều im lặng một chút.

“Nên làm như .”

“Haizz, đều lá rụng về cội, mồ yên mả , những gặp nạn biển cả đời ngâm trong biển khó chịu bao.”

Mồ yên mả là kỳ vọng khắc sâu trong xương tủy họ. Đặc biệt đối với những sống ở thời đại , càng là như .

“Vậy những thứ ?”

Vân Giảo đáp: “Mọi cần thì mang hỏi ông Cổ thu .” Giọng Vân Giảo lanh lảnh: “Bán lấy tiền, đó sửa miếu, sửa từ đường cho thôn ạ. Dù cũng là nhặt , tiêu cũng xót.”

Mọi ngờ Vân Giảo suy nghĩ như thế. Nhất thời cô bé với ánh mắt phức tạp.

“Giảo Giảo, con thế.” Vương Mai ôm lấy Vân Giảo, nhịn xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cô bé. Nhóc con giống như một con búp bê xinh , xoa mặt cũng ngoan ngoãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-428-tam-long-cua-van-giao-va-viec-tu-sua-tu-duong.html.]

Vân Giảo đắc ý: “Bởi vì con tiền mà. Đồ con thích mới bán , những thứ thể bán.” Ý tứ là cô bé cũng thích mấy thứ lắm. Chủ yếu là cái dây chuyền vàng to bự , còn kiểu dáng nhẫn hợp thẩm mỹ của cô bé. “Sửa miếu cho thần tiên, sửa từ đường cho tổ tông, họ vui sẽ bảo vệ .”

Vân Lâm Hải một đàn ông to lớn, lập tức rưng rưng nước mắt. Ông ôm lấy con gái nhỏ nhà vò đầu mấy cái: “Con gái mà ngoan thế chứ.”

Vân Giảo: Mắt cá c.h.ế.t. Tóc cô bé lúc thành cái tổ gà nhỏ .

Chuyện tu sửa miếu thôn và từ đường chắc chắn để trưởng thôn , tiền xuất xứ, nếu bọn họ lấy một khoản tiền lớn như chắc chắn sẽ gây ít chuyện. Cho nên những thứ qua đường minh bạch ở chỗ trưởng thôn. chuyện tàu đắm thì thể .

Vân Lâm Hải dùng một cái túi đựng hết những thứ , đó hai em dẫn theo Vân Giảo tìm trưởng thôn.

“Trưởng thôn, chúng cháu việc tìm bác.”

Lão trưởng thôn thấy Vân Giảo liền nở nụ hiền hậu: “Việc gì thế?”

Vân Lâm Hải trực tiếp đặt những thứ đó lên bàn. Mở , trưởng thôn trực tiếp hít sâu một khí lạnh.

“Cái, những thứ ...”

“Trưởng thôn, bác bình tĩnh chút.” Lớn tuổi , Vân Lâm Hà sợ ông cụ kích động quá tắc thở, vội vàng giúp ông cụ vuốt ngực.

“Những thứ !”

Vân Lâm Hải đáp: “Giảo Giảo nhặt biển, là... là từ một t.h.i t.h.ể biến thành xương khô.”

Trưởng thôn: “...” Ông trời ơi, gan con bé Giảo Giảo đúng là nhỏ.

Vân Lâm Hà tiếp lời: “Con bé lấy những thứ , hài cốt con bé đưa biển chôn ở một hòn đảo. Giảo Giảo , những thứ mang bán lấy tiền, đó tu sửa miếu thôn và từ đường cho thôn .”

Trưởng thôn vốn còn kỳ lạ, gặp chuyện ai chẳng giấu giấu giếm giếm, hai em còn mang đến mặt ông cụ chứ. Nghe lập tức kích động dậy: “Thật ?!”

Tu sửa miếu thôn và từ đường vẫn luôn là nguyện vọng của ông cụ. Khổ nỗi tiền, ông cụ chỉ thể miếu thôn và từ đường cứ thế rách nát xuống.

“Thật ạ, lai lịch những thứ , chúng dùng để tu sửa miếu thôn và từ đường cũng coi như tích công đức cho đó .” Như ngược là nơi chốn nhất cho những thứ .

Trưởng thôn bình tâm trạng của , đó đến mặt Giảo Giảo, bàn tay đen đúa đầy nếp nhăn nắm lấy bàn tay nhỏ của Vân Giảo, giọng trưởng thôn cũng nghẹn ngào: “Cảm ơn cháu, Giảo Giảo, cả thôn chúng đều cảm ơn cháu a.”

Đối với những thứ , trưởng thôn cũng thể bán ở . Chỉ tính theo giá vàng để bán thì rõ ràng là lợi. Vân Giảo thì , ông Cổ hẳn sẽ thu mua những thứ . Về đến nhà, Vân Giảo nhớ cái rương lớn mang về vẫn còn đang cất giấu.

###

Loading...