Trong túi nhỏ còn một chuỗi hạt, là do Tư làm cho cô bé từ những viên đá xinh nhặt bờ biển. Cô bé cũng đưa cho Vân Lai Đệ: “Chị Lai Đệ, hy vọng chị sẽ hơn nha.”
Vân Lai Đệ nắm chặt chuỗi hạt đó trong tay, ánh mắt luôn theo Vân Giảo và đám động vật của cô bé rời , cho đến khi khuất khỏi tầm . Cô lẩm bẩm: “Cảm ơn em…”
Vân Giảo trở về nhà, chuyện của Vân Lai Đệ xảy khiến tâm trạng cô bé chút vui. khi thấy các trai đang ở cửa, cô bé vui vẻ trở . Người khác thế nào quan tâm, cô bé nhà yêu thương là đủ .
“Anh Năm, Sáu, Bảy, Tám, Chín!” Gọi lượt từng , Vân Giảo các bế lên, xoa đầu, nựng đôi má phúng phính, còn nhét cả những món ăn vặt mà bình thường các chẳng nỡ ăn miệng cô bé.
Ngồi một bên xem các chơi b.ắ.n bi và đập ảnh một lúc, Vân Giảo lấy tay nhỏ chống cằm, ngẩn ngơ hai con thỏ đang đ.á.n.h . Cảm giác dạo tỳ khí của hai con thỏ nhà cô bé ngày càng tệ, đ.á.n.h đến mức vặt trụi cả lông của đối phương, lông bay lả tả khắp nơi. Vân Giảo đưa tay kéo đuôi thỏ, cái đuôi trông tròn xoe như cục bông kéo dài . Cái đuôi thể co giãn nha. Thấy hai con thỏ vẫn còn đ.á.n.h , hai má Vân Giảo phồng lên xẹp xuống, đang suy nghĩ xem nên tìm bác sĩ thú y đến khám xem hai đứa làm .
“Giảo Giảo, chúng treo con ốc lên .” Vân Tiểu Cửu chơi mệt , lúc uống nước thì thấy con ốc dừa đang nuôi trong thùng nước. Cậu nhóc lập tức ôm con ốc dừa to hơn cả mặt chạy tìm em gái.
“Vâng ạ!” Vân Giảo buông tai hai con thỏ , dậy phủi tay cùng Chín treo ốc dừa. Cái giống ốc chỉ cần treo ngược miệng chúng hướng xuống đất, chẳng bao lâu thịt của chúng sẽ tự động ngọ nguậy rớt khỏi vỏ.
Sau khi treo ốc dừa xong, Vân Giảo cùng mấy trai xổm một bên ngẩn ngơ. Tất nhiên, ngẩn ngơ chỉ một cô bé, còn các trai thì làm gì cũng thể tự tìm thấy niềm vui.
“Giảo Giảo, em xem .” Vân Tiểu Bát cầm một cuốn vở xáp gần cô bé. Cuốn vở mở , bên trong là một bức tranh. Tuy nét vẽ còn non nớt, nhưng Vân Giảo vẫn nhận trong tranh chính là , còn là đang cưỡi một con cá lớn. Phải rằng bức tranh nắm bắt một đặc điểm cô bé, đúng hơn là phóng đại một vài chi tiết. Ví dụ như khóe mắt Vân Giảo một nốt ruồi ửng đỏ, trong tranh nốt ruồi đó phóng to lên, càng thêm rõ nét. Còn cả tóc mái, đôi mắt to tròn của cô bé nữa. Con cá lớn mang hình dáng của một con cá mập voi.
Vân Tiểu Bát còn dùng những mảng màu xanh lam lớn để tô điểm hình dáng của đại dương, màu xanh nối liền với một trắng, tựa như biển cả và bầu trời vô tận.
Vân Giảo chớp chớp mắt: “Anh Tám vẽ ạ?”
Vân Tiểu Bát gật đầu, mặt mang theo biểu cảm chờ mong khen ngợi. Vân Giảo tự nhiên tiếc lời tán thưởng: “Anh Tám giỏi quá, vẽ giống hệt luôn á.”
Vân Tiểu Bát quả nhiên vui sướng tột độ. Vân Giảo cũng hề dối, Vân Tiểu Bát tự mày mò vẽ, ai dạy, mà nhóc thể phối màu hài hòa, hề cảm giác lạc lõng, trí nhớ cũng , màu sắc quần áo Vân Giảo mặc hôm đó đều vẽ chuẩn xác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-251-vien-hoa-diem-chau-thu-hai.html.]
Được khen ngợi, Vân Tiểu Bát đưa bức tranh đó cho Vân Giảo: “Tặng cho Giảo Giảo nè.”
Vân Giảo vui vẻ nhận lấy: “Cảm ơn Tám, Tám quá .”
Cô em gái mềm mại, cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào, Vân Tiểu Bát tinh thần phấn chấn, cầm bút chì và mấy cây bút màu nước bò ghế tiếp tục vẽ. Có hộp bút màu nước hằng ao ước, Vân Tiểu Bát như sức lực dùng mãi cạn, cái gì cũng vẽ . Ngôi nhà, chú ch.ó nhỏ, rùa biển, thỏ, cây cối, con ... Tuy vẽ lắm, nhưng cách phối màu khiến xem cảm thấy vô cùng dễ chịu, mang một vẻ chữa lành đầy sống động.
Vân Giảo thích bức tranh Tám tặng, chạy tót phòng cẩn thận cất trong tủ.
“Rớt xuống , rớt xuống !” Vừa từ trong phòng bước bao lâu, thịt con ốc dừa rớt xuống cái chậu đặt bên . Mấy cái đầu nhỏ chụm bắt đầu tìm xem bảo bối gì .
Một phút ... “Có nè!”
Vẫn là Vân Giảo may mắn hơn, tìm thấy . Một viên ngọc hình bầu dục, màu đỏ cam tuyệt . Mấy đứa trẻ trợn tròn mắt: “Oa!”
Vân Tiểu Ngũ còn cảnh giác ngó xung quanh, thấy cửa nhà đang đóng kín mới kích động nắm chặt tay: “Có thật , ha ha ha... Nhà may mắn quá mất.”
Năm nay nhặt ốc dừa, bên trong thế mà đến hai viên Hỏa Diễm Châu. Trước đây họ cũng từng nhặt vài con ốc dừa, to nhỏ đều , nhưng từng mở viên ngọc nào. Đối với con ốc dừa , đám Vân Lâm Hải thực cũng chẳng ôm hy vọng gì. Hỏa Diễm Châu hiếm, họ một viên là trúng mánh lớn . Lại ngờ trong con ốc dừa thế mà cũng !
“Không to bằng viên .”
“Cũng tròn bằng viên đó.”
, viên ngọc chắc chắn cũng bán khối tiền! Mấy đứa trẻ vui sướng múa may cuồng, Vân Tiểu Cửu còn ôm cái vỏ ốc dừa hôn chụt một cái rõ kêu. Hắc hắc hắc...
Vân Giảo: “...” Cảm giác Chín vui đến ngốc luôn .