Vân Giảo c.ắ.n hạt dưa, xem đến say sưa ngon lành.
Cô bé thậm chí còn đút cho hai con ch.ó con ăn chút nhân hạt dưa. Một lòng hai dụng, đôi mắt nhỏ của cô chằm chằm đám trong sân, tai ngóng động tĩnh, đồng thời cũng quên lắng những lời bàn tán của dân vây quanh.
“Mười bảy tuổi mà còn bảo là nhỏ tuổi, cái nhà cũng quá bịa chuyện . Tuổi ở làng là thể tìm đối tượng làm mối đấy chứ.”
*Tách tách…*
Vân Giảo c.ắ.n hạt dưa gật đầu tán thành: thế, đúng thế!
“Ba ngàn đồng bạc chứ vỏ hến , họ cứ mấp máy môi môi , dập cái đầu một cái là bắt tha thứ ? Đâu chuyện ngon ăn thế .”
Vân Giảo thầm nghĩ: , chắc chắn ai ngu đến mức thấy họ dập đầu là mủi lòng tha thứ nhỉ?
đời chẳng như mơ, quả nhiên vẫn kẻ "thánh mẫu" xuất hiện. Vân Giảo trơ mắt một bà lão bước lên can ngăn.
“Đại Phú , đều là thích, một nhà cả mà, dù thế nào cũng thể lấy tiền đồ của đứa trẻ làm trò đùa . Cứ để đứa bé đó ngoài dập đầu nhận sai với các là .”
Vân Giảo ngẩn : …Oa, đời thật sự loại kỳ quặc thế ? là mở mang tầm mắt.
Vân Đại Phú mặt xanh mét, chẳng màng đến việc đối phương là trưởng bối, trực tiếp đốp chát : “Thôi ?! Đó là ba ngàn đồng bạc đấy!”
Bà lão vẫn vẻ ân cần dạy bảo: “Tiền tài đều là vật ngoài thôi, quan trọng bằng tình . Chúng thể coi trọng mấy thứ đó quá . Cậu xem, họ đều dập đầu với , trông đáng thương bao. Đứa bé cũng đang nhốt, dù cũng vớt nó chứ.”
Vân Giảo mờ mịt hỏi nhỏ: “Bà là ai thế ạ?”
Rất nhanh cô bé câu trả lời từ những lời xì xào xung quanh.
“Vân Đại Phú đúng là xui xẻo, gặp ngay Bà Viên – cái bà già chuyên làm ‘ ’ một cách vô lý .”
Vân Giảo ngóng và “chiến công vĩ đại” của bà lão . Đây chính là kiểu hào phóng bằng mồ hôi nước mắt của khác, theo cách hiện đại chính là một “thánh mẫu” chính hiệu. Bà tin Phật, tự nhận là lương thiện, thích lo chuyện bao đồng, thường xuyên giúp đỡ bên nào tỏ yếu thế hơn một cách vô điều kiện.
Bà từng đem lương thực trong nhà bố thí cho kẻ lang thang, mời lạ về nhà ăn cơm. Bà cảm thấy thật cao thượng, nhưng nhà thì bà hành hạ đến khổ sở nên lời. Bà còn thường xuyên lén lấy đồ đạc trong nhà cứu tế cho nhà đẻ vì cho rằng họ nghèo khó.
Trước đây còn bố chồng quản thúc, giờ họ mất , bà bắt đầu “bung lụa” . Không chỉ phá nhà , bà còn thích quản chuyện nhà khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-234-ke-chuyen-lo-chuyen-bao-dong.html.]
Ví dụ như nhà nọ chồng nát rượu đ.á.n.h vợ, vợ chịu nổi mới gọi em đằng ngoại đến dạy cho một bài học. Khi tên chồng quỳ xuống xin tha, Bà Viên liền nhảy chỉ trích nhà vợ, bảo rằng chồng sai còn tha thứ, so đo tính toán quá đáng như .
Hay như chuyện chồng nàng dâu mâu thuẫn, rõ ràng là bà chồng hà khắc, nhưng Bà Viên mắng cô con dâu là kính trọng trưởng bối, bảo phụ nữ ai mà chẳng chịu đựng như thế để qua ngày.
Vân Giảo xong mà cạn lời: …………
Không chứ, kẻ điên ở ?
Bên , Bà Viên vẫn đang thao thao bất tuyệt. Nói lý lẽ với bà là chuyện vô ích vì bà một bộ logic riêng biệt. Cuối cùng, Vân Đại Phú tức đến phát điên, đẩy bà một cái.
Bà Viên “ai da” một tiếng ngã xuống đất.
“Ai da, Vân Đại Phú, dám đẩy bà già ? Tôi lòng khuyên bảo, đều là cho cả, động thủ đ.á.n.h thế? Cậu sống thế là gì …”
Vân Giảo ôm hai con ch.ó con, thật sự nhịn mà oán thầm: *“Muốn đ.á.n.h bà quá mất.”*
Tuy Bà Viên gì đến cô bé, nhưng cái logic "bắt cóc đạo đức" đủ khiến xem tăng xông m.á.u não.
“Cái bà Viên đúng là cái gậy khuấy phân!” Có nhổ nước bọt .
Vân Giảo gật đầu lia lịa: , sai chút nào. Có điều, nếu Bà Viên là gậy khuấy phân, thì Vân Đại Phú và những chẳng là… Ờ, bỏ .
Vân Đại Phú tức đến mức mặt đỏ tía tai, chỉ mặt Bà Viên c.h.ử.i ầm lên: “Bà tính là cái loại trưởng bối gì của ông đây? Nếu bà giỏi giang thế, tha thứ cho họ thì bà bản lĩnh thì họ trả ba ngàn đồng !”
Bà Viên lý sự: “Tiền trộm, dựa đưa tiền cho ?”
Vân Đại Phú quát: “Thế thì câm miệng ! Đây là chuyện của hai nhà chúng , liên quan gì đến bà!”
“Cậu… thể đối xử với già như như thế? Họ là của mà.”
“Tôi mặc kệ lạ, trộm tiền của ông đây thì cái tình nghĩa đứt đoạn!”
Vân Giảo thầm giơ ngón tay cái cho Vân Đại Phú. Người ngày thường tuy thích khoe khoang, nhưng tiền đó là mồ hôi nước mắt nhà họ làm , trộm cướp. Dựa trộm tiền, đ.á.n.h một trận, giờ kẻ gây họa chỉ cần quỳ xuống dập đầu là bắt rộng lượng tha thứ?
Nếu là khác sĩ diện, Bà Viên “bắt cóc đạo đức” như lẽ sẽ ngậm bồ hòn làm ngọt. Vân Đại Phú thì khác, ông thích cái sĩ diện ngưỡng mộ, chứ cái sĩ diện kẻ khác dắt mũi. Trộm tiền của ông còn chơi trò đạo đức giả? Không cửa !
Vợ Vân Đại Phú cũng nhảy chỉ mặt Bà Viên c.h.ử.i bới: “Được lắm cái bà già phân biệt trái ! Có bản lĩnh xin xỏ thì giúp họ trả ba ngàn đồng , bản lĩnh đó thì đừng kiểu ‘chó bắt chuột’ lo chuyện bao đồng nữa!”