Anh hai Vân Thần Tây gọi họ .
“Hôm nay Tiểu Cửu và Giảo Giảo học bơi và lặn.”
Trẻ con sống ở ven biển, từ nhỏ học bơi và lặn.
Tiểu Cửu cũng bắt đầu học từ năm ba tuổi, nhưng bây giờ xuống nước vẫn cần lớn trong nhà trông chừng.
Nghe học bơi, mắt Vân Giảo lập tức sáng lên.
Cô xuống biển từ lâu, nhưng vì còn quá nhỏ, nhà họ Vân dám để cô đến gần nước biển.
“Anh hai dạy em ạ?” Vân Giảo mắt sáng long lanh .
Trong mấy đứa trẻ nhà họ Vân, hai và năm là bơi giỏi nhất.
để năm dắt Vân Giảo thì lớn trong nhà yên tâm.
Vì , trọng trách giao cho hai Vân Thần Tây.
“Ừm, thôi.”
Nói một tay bế bổng cô em gái thơm tho mềm mại lên.
Cánh tay nhỏ trắng mập của Vân Giảo lập tức ôm lấy cổ .
Vân Tiểu Ngũ vô cùng bất mãn.
“Em cũng thể dạy bơi mà, em bơi còn giỏi hơn cả hai.”
Vân Thần Tây liếc một cái.
“Nhóc con, đợi em lớn thêm chút nữa .”
Anh ôm Vân Giảo biển, phía là một hàng dài các em trai.
Cảnh tượng đường cũng khá hoành tráng, và cũng khiến ít ghen tị.
Dù ở thời đại , nhà đông con trai tượng trưng cho phúc khí, nhà họ Vân gen sinh đôi, ngoài Vân Tiểu Cửu, các lứa đó về cơ bản đều là sinh đôi.
Nếu nhà họ Vân con gái, dù nhà nghèo chắc cũng ít bà mối đến dạm hỏi.
Nhà họ Vân thiếu con trai, nhưng nhà khác thì thiếu.
Đến bờ biển, Vân Thần Tây bảo mấy đứa em bắt hải sản, còn thì dắt Vân Giảo đến một chỗ nước sâu , bắt đầu dạy Vân Giảo bơi.
Vân Tiểu Ngũ cũng rời , nhất quyết dạy cùng.
“Muội đừng sợ, chúng học nín thở, em học theo , hít một thật sâu nín thở xuống nước, tuyệt đối đừng sợ nhé…”
Vân Tiểu Ngũ trực tiếp giành lấy việc của hai, còn cố gắng chen .
Sau đó hai gõ cho một cái đầu.
“Anh dạy em dạy?”
Vân Tiểu Ngũ ôm đầu lẩm bẩm: “Rõ ràng là thích em hơn.”
Trong lúc họ cãi , Vân Giảo tự xuống nước .
Hoàn cần dạy, cô là Giao nhân mà, sinh giỏi bơi lội trong biển .
Quan trọng nhất là, bây giờ cô xác định thật sự thể thở biển.
Điều thật quá bất ngờ.
“Muội , Giảo Giảo em ?!”
Khi nhận em gái biến mất, hai và năm đều lặn xuống nước tìm kiếm.
“Anh hai, năm, em ở đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-18-doi-da.html.]
Vân Giảo đột nhiên trồi lên từ mặt nước cách đó ba mét, tự nhiên nổi mặt nước, hai bàn tay nhỏ mũm mĩm còn đang ôm một thứ gì đó.
Hai đang hoảng sợ vội vàng bơi đến ôm chầm lấy cô.
“Sợ c.h.ế.t , chớp mắt thấy ?”
Vân Giảo mỉm : “Các xem, em bơi .”
Hai : …………
Không chứ, hình như họ còn kịp dạy gì mà? Thế mà ?
là thật , bơi xa như , bây giờ còn nổi mặt nước thành thạo thế .
Vân Tiểu Ngũ ôm cô ha hả: “Muội của là thiên tài, hổ là Quy thừa tướng gửi đến!”
Tuy kinh ngạc, nhưng nghĩ đến sự xuất hiện của Vân Giảo vốn mang màu sắc thần thoại, hai cũng thấy bình thường trở .
Anh chỉ cảnh cáo Vân Tiểu Ngũ: “Chuyện đừng ngoài, cứ là chúng dạy, chỉ là Giảo Giảo học nhanh.”
Hai đứa nhỏ gật đầu.
Vân Tiểu Ngũ: “Em ngốc thế.”
Cậu còn sợ khác là do Long Vương biển gửi đến, sẽ cướp mất.
“Con ốc to quá!”
Lên đến bờ, hai mới chú ý đến thứ mà Vân Giảo đang ôm.
Vỏ ốc màu nâu vàng, bề mặt nhẵn bóng, phần thịt ốc lộ hoa văn sọc nâu và trắng. Sở dĩ Vân Giảo dùng hai tay ôm là vì con ốc quá lớn.
Còn to hơn cả mặt cô.
“Con ít nhất cũng ba bốn cân.”
Vân Tiểu Ngũ phấn khích: “Con ốc to thế , chắc cũng nhiều tiền lắm!”
Vân Thần Tây cầm lên tay cân thử: “Đây là ốc dừa, cỡ chắc cũng hơn ba đồng.”
Vậy cũng coi như là đáng tiền , nhiều loại cá một cân mới mấy xu thôi mà.
“Không bán.”
Vân Giảo ôm con ốc dừa: “Không bán.”
Ba đồng đối với nhà họ Vân cũng là một khoản tiền nhỏ, dù nhà cũng nghèo, tiền đều là tích cóp từng chút một.
“Được , bán, Giảo Giảo của chúng may mắn thật, học bơi cũng nhặt con ốc to thế .”
Vân Giảo ôm con ốc dừa còn to hơn cả mặt , nở nụ tươi rói.
Cô bé cho bán đương nhiên vì thèm ăn, mà là cô cảm nhận bên trong con ốc thứ gì đó.
Chắc là ngọc trai, nhưng khi mở cô cũng dám chắc, cảm ứng khá mơ hồ.
“Giảo Giảo, em học bơi kiểu gì thế? Bơi cho Năm xem nào.”
Vân Giảo đưa con ốc quý báu cho bé, nghiêm túc dặn dò: “Cầm cẩn thận nhé, đừng làm mất đấy, bảo bối của em.”
Vân Tiểu Ngũ gật đầu: “Được , là bảo bối của em , nhất định sẽ cầm thật cẩn thận.”
Vân Giảo lúc mới hài lòng, đó biểu diễn ngay tại chỗ cho họ xem bơi như thế nào.
Vân Thần Tây và Vân Tiểu Ngũ cứ thế cô bé như một chú cá nhỏ lao xuống nước, lặn xuống bơi lội tung tăng vô cùng thoải mái.
Vân Thần Tây ngớ : “Anh dạy con bé lặn đúng ?”
Vân Tiểu Ngũ trợn tròn mắt: “Em cứ tưởng em học bơi lặn đủ nhanh , so với Giảo Giảo thì em đúng là đồ bỏ !”
“Vãi chưởng, con bé còn ngoi lên!”
Đã một phút trôi qua, nếu vẫn thấy Vân Giảo đang bơi lội, Vân Thần Tây thật sự tưởng cô bé xảy chuyện .