Chủ nhiệm Phùng và phó xưởng trưởng Hà đều là cũ trong xưởng, hai năm nay hiệu quả kinh doanh của xưởng , tự nhiên cũng sốt ruột. Trước là cầu xin họ lấy hàng, dù đồ của họ chất lượng , nhưng bây giờ thì ngược , họ cầu xin mua, còn thèm để ý. Ngay cả xưởng trưởng của họ tự ngoài đặt hàng, đầu cũng nhận, chỉ đơn hàng miệng thể tính.
Trong xưởng bốn năm trăm công nhân đang chờ cơm ăn, chi phí mỗi ngày đều , mà hàng nhiều, thể tưởng tượng sẽ khó khăn đến mức nào.
Tần Tương , tại chỗ nhúc nhích.
Liền phó xưởng trưởng Hà : “Không , lô quần áo đó đều sản xuất , đều là áo ngắn , thể cần là bỏ .”
“Vô dụng thôi.” Chủ nhiệm Phùng buông tay: “Cùng họ tranh cãi cũng vô ích, bà , còn bằng nhanh chóng cùng xưởng trưởng họ thương lượng xem tiếp theo bán lô hàng thế nào.”
Phần 32
Ông dừng một chút: “Bây giờ hàng trong xưởng chúng đều khó bán, một lô áo ngắn lớn như mà bán , chờ trời nóng lên thì càng bán .”
“Đi thôi?” Tần Dương làm xong việc, phát hiện Tần Tương đó hai vẻ là lãnh đạo chuyện, liền duỗi tay kéo cô một cái: “Đi thôi?”
Tần Tương ngẩng đầu Tần Dương, đó : “Chúng còn ở hai ngày nữa mới ?”
Tần Dương gật đầu: “Theo thông lệ là như , dù cũng nghỉ ngơi hai ngày.”
Tần Tương liền mỉm : “Anh ba, xem em ở Ninh Thành bày sạp một chút thì thế nào?”
Tần Dương sững sờ: “Em làm gì?”
“Kiếm tiền chứ .” Tần Tương về phía hai vị lãnh đạo , bây giờ nóng lòng bày sạp .
Nhìn Mễ Hồng Quân đang kéo túi hành lý của từ thùng xe , Tần Tương càng vui vẻ hơn, đây chẳng là lao động sẵn ?
Tần Tương chỉ là đột nhiên nảy ý nghĩ , chứ lúc liền trực tiếp tìm lãnh đạo trong xưởng.
Mà là ngoài hỏi thăm một vòng , lúc mới vội vã trở về, gọi Mễ Hồng Quân ngoài : “Bây giờ chị một ý tưởng kiếm tiền, chị thuê hai ngày, một ngày trả cho mười đồng, làm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-92.html.]
Về phần ba và Tôn Vạn Tuế, lái xe mệt như , chắc chắn là nghỉ ngơi một chút, thời gian họ nghỉ ngơi chính là thời gian cô thể kiếm tiền.
Một ngày mười đồng, hai ngày là hai mươi, làm một ngày cũng kiếm nhiều như .
Mễ Hồng Quân cần suy nghĩ liền đồng ý: “Làm.”
Tiếp theo tò mò hỏi: “Chị Tương Tương, chị tìm mối làm ăn kiếm tiền gì ?”
Nghe gọi như , Tần Tương liếc một cái cũng sửa , cũng giấu giếm mà giải thích: “Vừa ở trong xưởng, chị thấy hai vị lãnh đạo của họ về tình hình hiện tại của xưởng, chính là một đơn vị ban đầu đặt một lô quần áo ở chỗ họ, nhưng quần áo làm xong, đối phương chê kiểu dáng cũ, khó bán nên từ bỏ. Bởi vì là quan hệ của xưởng trưởng họ, cho nên lúc đầu cũng ký hợp đồng, trả tiền cọc. Bây giờ một lô hàng lớn đang tồn trong kho.”
Mễ Hồng Quân ngẩn một chút: “Cho nên chị Tương Tương lấy lô hàng ?”
Tần Tương khổ một tiếng: “Chị cũng lắm, nhưng chị nhiều tiền như , cho nên chị thương lượng với họ một chút, đưa một ý tưởng, xem thể nợ một ít quần áo bán . Chị ngoài hỏi thăm , hôm nay là chợ phiên của một thị trấn gần đây, ngày mai là chợ phiên của một nơi cách đây hơn mười dặm. Anh Tôn , chúng sáng sớm ngày mới xuất phát trở về, bây giờ còn sớm, chúng thể kiếm tiền hai ngày. Một chị làm , cho nên mới hỏi làm cùng , đến lúc đó chị sẽ trả tiền công cho .”
Cô rành mạch, Mễ Hồng Quân phản ứng nhanh, lập tức đồng ý: “Được, chỉ cần chị Tương Tương thể lấy quần áo , em sẽ làm cho chị.”
Về điểm , Mễ Hồng Quân cũng cảm thấy bất mãn, nếu thật sự bảo nợ nhiều quần áo như , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng dám. Cậu tuy cha mất sớm, nhưng ba cũng dạy, bao nhiêu bản lĩnh thì ăn bát cơm bấy nhiêu. Cậu quyết đoán để gánh vác rủi ro như , thì cứ thành thật nhận tiền công.
Huống chi một ngày mười đồng thật sự thấp. Người thể bỏ qua mà tìm ba của , lẽ cũng là để ba nghỉ ngơi mới tìm , nếu ai rảnh rỗi cố ý thuê , chỉ là tìm một sức lực.
Hơn nữa Mễ Hồng Quân còn chút tính toán riêng, cảm thấy Tần Tương là bản lĩnh, theo bên cạnh học hỏi cũng hại.
Tần Tương ngờ đồng ý nhanh như , liền : “Cậu sợ chị lừa .”
“Không sợ, ưu điểm lớn nhất của em là nghèo, chị lừa em, cũng xem em cái gì để chị lừa chứ. Chỉ sức lực, lừa cũng chỉ là mười đồng, sợ cái gì.” Mễ Hồng Quân sòng phẳng, lo lắng gì khác.
Tần Tương mặt trời, lúc thật cũng mới hơn tám giờ, chợ phiên chắc cũng bao nhiêu . Theo sự hiểu của cô về chợ phiên ở nông thôn, mười hai giờ trưa mới là lúc đông nhất, lúc đó lượng hàng bán cũng nên là nhất.
cô còn tìm lãnh đạo trong xưởng chuyện, còn chuẩn các công việc khác, thời gian chút gấp, cô với Mễ Hồng Quân: “Vậy bây giờ chị tìm lãnh đạo trong xưởng đây.”
Để , Tần Tương cố ý tìm Tôn Vạn Tuế một chuyến. Tôn Vạn Tuế còn nghỉ ngơi, ý tưởng của cô khỏi bật : “Em cũng thật xoay xở, lá gan cũng lớn thật.”
Tần Tương cũng vòng vo, thẳng: “Anh Tôn, chuyện nếu thành, em kiếm lời sẽ chia cho mười đồng.”