Tần Tương dáng vẻ của bà cụ, liền đây là , bèn gật đầu: "Vậy cháu xin cảm ơn bác Lưu ạ."
Bà cụ họ Lưu gật đầu rụt rè rời , bao lâu liền thấy tiếng cãi vã và tiếng của phụ nữ từ nhà bên cạnh vọng sang.
tiếng dường như của bà cụ họ Lưu, Tần Tương cũng qua đó. Tần Dương nhịn : "Bà cụ cũng lợi hại thật."
Tần Tương cảm thấy như khá . Ở thời đại , thật thà dễ bắt nạt.
Thoáng cái đến mùng năm tháng Giêng, Tần Tương thúc giục chuyện về phía Nam. Tần Dương thấy cô sốt ruột, liền ngoài chạy vạy mấy chuyến, lúc trở về thì : "Lần sắp xếp Tây Bắc."
Anh xong, Tần Tương lập tức thất vọng, nhưng Tần Dương : " Hàng Thành, xin , đến lúc đó sẽ Hàng Thành, đưa em cùng."
Trái tim Tần Tương nảy lên, ba đang trêu , khỏi : "Anh ba, cố ý . Hàng Thành bên đó phát triển cũng tồi, tuy phồn hoa bằng Dương Thành gần Cảng Thành, nhưng hàng hóa nhỏ cũng khá ."
"Trêu em thôi, cũng hỏi thăm , Hàng Thành bên đó phát triển khá , bán sỉ cũng tiện, nhiều món đồ mới lạ đều từ Dương Thành truyền qua." Lúc Tần Dương lên, vẻ mặt cũng dịu nhiều, trông còn đáng sợ như nữa.
Thật Tần Tương thể hiểu cho ba. Anh ba công nhân chính thức của đội vận tải, trắng là đoàn xe thuê thêm để ca cho tài xế chính, tiện thể làm vệ sĩ đề phòng cướp bóc dọc đường. Cho nên ba quen dùng vẻ mặt hung dữ đó để khác, nhưng thực tế là mềm lòng nhất.
Tần Tương nghiêm mặt : "Anh ba, chúng thương lượng một chuyện."
Tần Dương gật đầu: "Em ."
Tần Tương: "Nếu em đến Dương Thành lấy hàng thể kiếm tiền, đừng làm việc nữa, hợp tác với em thì thế nào?"
Tuy vốn liếng của cô chỉ sáu bảy trăm đồng, nhưng lòng cô lớn, cũng hoang dã, trong đầu tràn đầy ý nghĩ khởi nghiệp làm giàu. sức một cô quá nhỏ bé, thời đại cơ hội cũng nguy hiểm, đến những chuyện khác, chỉ riêng đường đầy rẫy nguy cơ, một cô gái trẻ như cô ngoài một , càng là miếng mồi ngon trong mắt kẻ .
Anh ba gan lớn, bản lĩnh, lẽ chỉ thiếu một chút đầu óc kinh doanh, hai em hợp tác với chẳng là ?
Còn về nếu ba cưới vợ làm riêng, cũng thành vấn đề, lúc đó lẽ việc kinh doanh quỹ đạo, cô cũng thể nhân công, nên cần lo lắng vấn đề .
Cô chân thành mời, nhưng Tần Dương để tâm: "Em cứ kiếm tiền hẵng ."
Tần Tương chịu buông tha, kéo đòi một câu trả lời dứt khoát: "Anh ba, đồng ý , thì yên tâm để em một về về ? Em tàu hỏa cũng an , trộm cắp, bọn buôn , còn cướp bóc nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-76.html.]
Chuyện thật Tần Dương rõ, nếu những kẻ đó, cũng chẳng công việc . Bây giờ em gái rõ khởi nghiệp, còn bày vấn đề, rõ ràng là kéo cùng.
Tần Dương cô em gái nghiêm túc, đưa tay xoa đầu cô: "Con nhóc , học cách tính kế trai ."
Tần Tương ngầm thừa nhận, hì hì: "Vậy đồng ý đồng ý?"
Tần Dương : "Đợi em kiếm tiền hãy mạnh miệng với ."
Tần Tương nhướng mày: "Vậy ba cứ chuẩn sẵn sàng ."
Sự việc định, qua mùng mười là lên đường, vẫn còn mấy ngày nữa.
Tần Tương tính toán vốn liếng của , trừ tiền ăn uống và thuê nhà hai ngày nay, trong tay cô còn 670 đồng. Tiền vé xe Dương Thành tuy tiết kiệm , nhưng thể mua bao t.h.u.ố.c lá những thứ lặt vặt cho đồng nghiệp của ba, còn dự trù tiền ăn ở, tính , tiền cô thể dùng để lấy hàng nhiều nhất cũng chỉ 600 đồng.
Sức mua của 600 đồng ở nông thôn thậm chí ở huyện lỵ là lớn.
đến phương Nam lấy hàng, 600 đồng thật sự chẳng thấm , cho dù chỉ mua áo sơ mi, cũng mua một trăm chiếc, một chuyến xa như mà chỉ mua chút đồ về, nghĩ thôi thấy mệt.
Thế là Tần Tương hỏi ba hùn vốn với cô , góp cổ phần làm một phen, chờ bán hàng thì chia tiền. Tần Dương nghĩ một lát, hiểu em gái đang kẹt tiền, liền trực tiếp đưa 300 đồng cho cô: "Em cầm lấy mà dùng, hùn vốn thì thôi."
Tần Tương buồn bã : "Anh ba tin em ."
"Không ." Tần Dương : "Anh cũng buôn bán, lấy hàng về còn để em bán, nếu chia tiền thì chẳng chiếm hời của em . Cứ ."
Đây là bộ gia sản của Tần Dương, theo xe đường dài trông vẻ oai phong, nhưng kiếm tiền cũng dễ dàng gì, 300 đồng cũng là do tiện tay buôn t.h.u.ố.c lá mà tích cóp trong nhiều năm. Tần Tương hiểu ý ba, liền gật đầu nhận lấy: "Anh ba, cảm ơn , em sẽ tính lãi cho , giấy nợ."
Vừa cô còn giấy nợ, Tần Dương vui: "Thôi , em ruột thịt giấy nợ làm gì."
Tần Tương vẫn kiên trì, giấy nợ rõ ràng: "Anh em ruột thịt, sổ sách phân minh."
Trưa hôm đó, Tần Dương đề nghị thể hỏi hai Tần Hải, hai nay suy nghĩ khác thường, chịu góp vốn.
Hai em đợi đến giờ tan tầm, mới xách theo một cân thịt đến nhà Tần Hải.
Tần Hải năm đó nghiệp trung cấp chuyên nghiệp, đó phân công về xưởng thực phẩm trong huyện. Chị dâu hai Hoàng Tú Phân và bố chị cũng đều là công nhân xưởng thực phẩm. Bố Hoàng Tú Phân chỉ chị là con gái, suy tính liền để mắt đến Tần Hải.