Trong các bản thảo thiết kế của sinh viên, vài mẫu sườn xám ấn tượng, Tần Tương chọn để chuẩn đặt hàng sản xuất tại xưởng lụa.
, Đàm Tú chỉ thành việc mở chi nhánh mà còn tìm một xưởng dệt lụa chuyên nghiệp. Chất lượng vải ở đó vô cùng ưu tú, chuyên cung cấp cho thị trường nước ngoài. Nhờ Diêu Ngọc Phượng – con gái của bà Mã – làm cầu nối mà cô mới tìm xưởng , và cũng chính Diêu Ngọc Phượng giới thiệu xưởng may lụa cho cô.
Thế mới , Tần Tương nợ ân tình khá lớn. Đã lăn lộn ngoài xã hội thì sớm muộn gì cũng trả ơn.
Hiện tại, thứ chỉ còn chờ cửa hàng trang trí xong. Tất nhiên, Tần Tương còn một kế hoạch lớn hơn: tìm đài truyền hình thủ đô để chạy quảng cáo. Cô xây dựng cửa hàng thành một thương hiệu thời trang cao cấp dành cho phụ nữ. Nhiệm vụ nặng nề, và Tần Tương cũng vô cùng bận rộn.
Lúc , cuộc thi thiết kế trang phục trong trường cũng hạ màn. Vì những thiết kế liên quan đến việc đầu tư sản xuất nên ban tổ chức chỉ công bố tên và lớp của đoạt giải, còn mẫu thiết kế sẽ giữ kín cho đến khi sản phẩm chính thức mắt thị trường.
Tần Tương đúng hẹn mang tiền thưởng đến trường. Tại lễ trao giải do Học viện Mỹ thuật tổ chức, cô trao thưởng cho các tác phẩm đoạt giải, đồng thời ký kết hợp đồng sử dụng bản quyền thiết kế, trao tận tay họ khoản tiền thứ hai.
Tần Tương vui mừng vì thêm một bản vẽ chất lượng. Như , dù là phía Hướng Dương Hồng bộ hệ thống cửa hàng của cô trong mùa đông năm nay, vấn đề nguồn hàng và mẫu mã coi như giải quyết thỏa. Nhiệm vụ trọng tâm hiện giờ của cô đổi: thiết kế những mẫu trang phục lụa hơn nữa. Đây mới là ưu tiên hàng đầu.
Thoắt cái đến cuối tháng Chín, Tần Bảo Điền cuối cùng cũng từ tỉnh thành trở về, mang theo kết quả xử lý vụ việc của Tần Quân và Điền Trung Mai.
Trông ông như già vài tuổi, hai bên thái dương bạc trắng, cả lộ rõ vẻ mệt mỏi, tinh thần sa sút.
"Tần Quân tù , nó nhận hết tội về , phán năm năm."
Đối với kết quả , Tần Bảo Điền cũng chẳng nên vui buồn. Ít nhất thì thằng con trai đó cũng còn chút bản lĩnh đàn ông để bảo vệ vợ ? Chuyện chẳng ai nó xảy , nhưng một khi làm thì gánh chịu trách nhiệm.
Nói xong, Tần Bảo Điền thở dài, Tần Tương sững một lát đáp: "Vậy thì cứ như ạ."
Dù Điền Trung Mai trừng phạt khiến cô thấy khó chịu, nhưng ít hai đứa nhỏ vẫn còn chăm sóc, đến mức để cha cô nuôi dưỡng.
Tần Bảo Điền gật đầu: "Cha nghỉ một lát đây."
"Vâng ạ." Tần Tương an ủi cha thế nào, chuyện tóm vẫn để ông tự thông suốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-643-cai-gia-phai-tra.html.]
Mọi chuyện ngã ngũ, Tần Tương gọi điện cho chị tư. Đến lúc Tần Quyên mới bật nức nở: "Em lúc đó chị sợ hãi đến mức nào . Lúc tìm thấy con bé, chị chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t hai đứa tụi nó thôi. Niệm Niệm còn đầy bốn tuổi mà, tụi nó dám làm chứ?"
Nghe chị t.h.ả.m thiết, Tần Tương suy nghĩ một chút : "Chị tư, em chắc chắn sẽ định cư ở thủ đô. Hay là chị mang Niệm Niệm qua đây luôn ? Cha hiện giờ ở đây cũng việc gì làm, ông thể giúp chị đưa đón Niệm Niệm học. Bọn họ cũng thể với tay tới tận đây ."
Tần Quyên sững , đó lắc đầu: "Thôi, Niệm Niệm mới thích nghi với cuộc sống ở tỉnh thành. Để con chị ở đây thêm một thời gian xem , nếu thực sự thì chị mới qua đó."
Tần Tương mỉm : "Vâng, tùy chị ạ. , chị định đưa Niệm Niệm qua đây chơi ? Có cần em đặt vé máy bay giúp ?"
"Bay nhảy gì chứ, tàu hỏa là . Hai con chị còn tàu bao giờ ." Tần Quyên lau nước mắt, thở phào một : "Chị đưa con bé chơi một chuyến, sẵn tiện cho Tần Trân nghỉ phép về quê thăm nhà. Chị nghiệm , tiền bạc kiếm bao nhiêu cũng đủ, kiếm tiền là để sống hơn, vì cứ đ.â.m đầu làm thì chi bằng hãy tận hưởng cuộc sống."
Tần Tương thì mừng: "Chị nghĩ thông suốt như là nhất."
Tần Quyên ừ một tiếng, khuyên nhủ: "Mạnh là , em với dù kết hôn thì cũng đối xử thật lòng với . Lấy chân tình đổi chân tình, dù đó cũng là sẽ cùng em cả đời."
"Vâng, em ."
Tần Quyên tiếp: "Công việc thì làm bao giờ hết, tiền cũng kiếm bao giờ đủ. Lúc cần ở bên thì hãy trân trọng, đừng để bản hối hận."
Tần Tương ngẩn : "Em nhớ , chị."
Cúp điện thoại, Tần Tương thẫn thờ suy nghĩ về lời chị tư . , tiền bạc là vô tận, quan trọng là trân trọng mắt. Không hiểu , lúc cô đột nhiên thấy nhớ Mạnh Hoài Khanh da diết. Hai tuy chung một giường mỗi đêm nhưng thời gian thực sự chạm mặt quá ít ỏi.
Cô lập tức dậy, chạy thẳng đến văn phòng của Mạnh Hoài Khanh ở thủ đô. khi đến nơi, cô phát hiện ở đó. Bác bảo vệ quen mặt Tần Tương, trong hỏi thăm báo rằng ông chủ kiểm tra công trường ở ngoại ô .
Chẳng hiểu hôm nay Tần Tương cực kỳ gặp Mạnh Hoài Khanh, thế là cô bắt xe đến công trường ở ngoại thành. Kết quả khi hỏi thăm, ở đó bảo Mạnh Hoài Khanh căn bản hề đến.
Tần Tương ngẩn ngơ. Chẳng lẽ cô của Mạnh Hoài Khanh lừa ?
Cô cảm thấy vui, cũng lười chạy đôn chạy đáo nữa nên thẳng về nhà. Chạng vạng tối, mấy đầu bếp đến nấu cơm, nhưng phần cơm của Mạnh Hoài Khanh vẫn chuẩn . Điều đó nghĩa là hôm nay cũng về ăn tối.