Mạnh Hoài Khanh : “Cuối tuần cứ để đầu bếp qua nấu cơm em.”
Được nghỉ ngơi động tay động chân, Tần Tương cũng vui vẻ đồng ý: “Vâng ạ.”
Sau khi dùng bữa xong, Mạnh Hoài Khanh bảo: “Trời nóng quá, tắm đây, em tắm cùng ?”
Tần Tương bật : “Chà, Mạnh bây giờ thèm giữ kẽ chút nào nữa nhỉ?”
“Giữ kẽ thì lợi lộc gì ?” Mạnh Hoài Khanh một cách thản nhiên, như thể đang một chuyện hết sức bình thường.
Tuy nhiên, cũng Tần Tương sẽ đồng ý, nên đành tiếc nuối tắm một . Trên đầu vẫn còn dán băng gạc, cẩn thận gỡ , vết sẹo đỉnh đầu trông khá đáng sợ.
Mạnh Hoài Khanh nhíu mày hình ảnh trong gương, chính cũng thấy tự ti. Anh lo lắng tóc mọc , liệu Tần Tương chê ?
Tần Tương hề tâm tư của Mạnh Hoài Khanh. Thấy bên trong im ắng hồi lâu, cô bèn hỏi một câu. Mạnh Hoài Khanh quấn khăn lên đầu đáp: “Anh .”
Tắm xong, băng gạc mới, mặc một chiếc áo ba lỗ và quần đùi , buông một câu đầy ẩn ý: “Anh đợi em ở trong phòng nhé.”
Tần Tương nhướng mày: “Đồ mặt dày.”
Mạnh Hoài Khanh đáp: “Cần mặt mũi làm gì, chiếm tiện nghi mới là quan trọng nhất.”
Tần Tương tắm xong , giữa ban ngày ban mặt, cửa phòng đóng chặt, một trận mây mưa nồng nhiệt diễn .
Tóm , cả hai đều cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Tần Tương trêu: “Cơ bụng của Mạnh dường như phần 'xuống cấp' đấy.”
Mạnh Hoài Khanh đang dọn dẹp bỗng khựng , lẳng lặng mặc áo : “Chờ khỏe hẳn sẽ tập luyện ngay. Ngược , vòng eo của Tần tiểu thư vẻ săn chắc hơn đấy.”
Tần Tương : “Chẳng còn cách nào khác, ngày nào em cũng chạy đôn chạy đáo khắp nơi, gầy mới là lạ.”
Cả kỳ nghỉ hè cô chẳng lúc nào ngơi nghỉ, năm học mới cuồng với lịch trình ba điểm một đường, đôi chân dường như cũng nhỏ trông thấy.
Mạnh Hoài Khanh khẽ , : “Thứ Hai cũng bắt đầu bận rộn , thể cứ bỏ mặc đống công việc ở Thủ đô cho khác mãi .”
Dưới trướng Mạnh Hoài Khanh vài trợ lý cấp cao. Hiện tại Sầm Tuyển và trợ lý Lưu đang ở Cảng Thành phối hợp với Triệu tổng quản lý doanh nghiệp. Ở Thủ đô , nếu Mạnh Hoài Khanh mặt thì thể yên. Hơn nữa, đây là dự án hợp tác với chính phủ, thể lơ là.
Mạnh Hoài Khanh đột nhiên hỏi: “Em dự án đang hợp tác với chính phủ là gì ?”
Về điểm , Tần Tương thực sự rõ: “Điện t.ử công nghệ cao ạ?”
“Không .” Mạnh Hoài Khanh lắc đầu, mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy một chiếc "ô nhỏ": “Là cái .”
Tần Tương lúc mới nhận , từ lúc nào, những chiếc "ô nhỏ" đổi nhãn hiệu, còn là hàng nhập khẩu nữa mà là hàng nội địa.
Vẻ mặt cô đầy vẻ kỳ quái: “Sao hợp tác sản xuất cái ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-626-du-an-dac-biet.html.]
Mạnh Hoài Khanh ném chiếc vỏ bao thùng rác mới giải thích: “Vì qua điều tra thấy rằng, các biện pháp tránh t.h.a.i trong nước còn thiếu thốn. Mặc dù nhà nước đang thực hiện chính sách kế hoạch hóa gia đình, nhưng vẫn nhiều phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý . Đôi khi các cặp vợ chồng nhất quyết sinh thêm con, mà là họ cách tránh t.h.a.i hiệu quả. Trước đây trong nước cũng sản xuất cái , nhưng môi trường sản xuất và nguyên liệu đều kém, tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất an . Sau khi tiếp xúc với chính quyền thành phố, đề xuất dự án và nhận sự ủng hộ nhiệt tình của các lãnh đạo.”
Nghe , Tần Tương vô cùng chấn động. Đây là lĩnh vực mà cô từng chú ý tới.
cô hiểu rằng, đây là một dự án tuyệt vời. Chỉ cần triển khai rộng rãi, tiềm năng thị trường là vô cùng lớn. Ngoài việc cung cấp biện pháp tránh t.h.a.i hiệu quả cho dân, nó còn gián tiếp hỗ trợ chính sách kế hoạch hóa gia đình của quốc gia.
Lợi hại thật, trai ơi!
Tần Tương nhịn mà giơ ngón tay cái tán thưởng: “Đỉnh thật đấy!”
Mạnh Hoài Khanh khẽ: “Nói cũng , ý tưởng bắt nguồn từ em đấy.”
Tần Tương ngẩn .
Anh giải thích: “Vì em sinh con, mà cũng , từ đó liên tưởng đến nhiều vấn đề khác và nghĩ dự án . Máy móc nhập khẩu từ dây chuyền sản xuất tiên tiến nhất của nước ngoài, chất lượng sản phẩm thua kém gì hàng ngoại nhập, hiện tại bắt đầu phân phối đến các địa phương.”
Tần Tương gật đầu: “Vậy thì quá .”
Mạnh Hoài Khanh khựng một chút: “ còn một ý tưởng khác nữa.”
“Anh .”
Mạnh Hoài Khanh lắc đầu: “Bây giờ , để sẽ cho em .”
Tần Tương nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ "đe dọa": “Anh kiểu lấp lửng thế thật sự dễ ăn đòn đấy nhé.”
“Vậy thì em cứ đ.á.n.h .” Mạnh Hoài Khanh hì hì, đưa lưng về phía cô, bộ dạng " làm gì thì làm".
Tần Tương chọc , vỗ mạnh một cái lưng : “Tránh chỗ khác .”
Tuy sang tháng Chín nhưng thời tiết vẫn còn oi bức, cái nóng chút khác biệt so với tháng Tám.
Máy điều hòa vẫn chạy vù vù, Tần Tương ườn đó, chẳng động đậy.
Hiếm khi mới một ngày cuối tuần thảnh thơi.
Đáng tiếc, cuối tuần vẫn ngoài.
Mạnh Hoài Khanh đưa cô đến cửa hàng lo việc của . Tần Tương xoa xoa mặt, đang định bước trong thì thấy cách đó xa một phụ nữ đang lấm lét quanh.
Là Thôi Hồng, quả thực lâu gặp.
Thấy Tần Tương, Thôi Hồng ló đầu nhanh chóng rụt , nhưng cuối cùng vẫn nhịn mà ló nữa, vặn chạm mặt Tần Tương.
Tần Tương tâm trạng đang , liền thẳng về phía Thôi Hồng, vui vẻ hỏi: “Thôi Hồng, dạo cô khỏe ?”
“Tôi vẫn khỏe.” Thôi Hồng, mà cả đời cô ghét nhất lẽ chính là Tần Tương. Hồi nhỏ ai cũng bắt nạt cô , chỉ Tần Tương là luôn với vẻ mặt " " che chở cho cô . Ngay cả khi cô đám lưu manh trêu ghẹo, Tần Tương cũng can thiệp, nhưng cô chẳng hề cảm động, ngược còn thấy khó chịu. Tại cùng là những cô gái xinh mà đám lưu manh chỉ nhắm cô ?