Chỉ mới hơn hai tháng trôi qua, Miêu Hiểu Phượng giờ đây thần thái rạng rỡ, trông vô cùng tự tin. Tần Tương thấy thì mừng: “Thế thì quá, cô là của , việc ở đây giao cả cho cô đấy.”
Miêu Hiểu Phượng gật đầu: “Lão bản cứ yên tâm, nhất định sẽ phụ sự tin tưởng của chị.”
Tần Tương đầy ẩn ý: “Đây mới chỉ là bước đầu tiên thôi. Sau dự định sẽ tự mở xưởng riêng, cô bây giờ tích lũy thật nhiều kinh nghiệm, nhất định học hỏi nhiều , lúc rảnh rỗi thì tham quan các nơi khác nữa.”
“Vâng.” Miêu Hiểu Phượng theo Tần Tương lâu nên hiểu ngay ý cô. Đây là Tần Tương đang nghĩ cho tương lai của cô. Đợi đến khi Tần Tương thực sự mở nhà máy, cô đủ kinh nghiệm và năng lực, lo gì trọng dụng? Những khác làm cơ hội quý báu như cô chứ.
Tần Tương hỏi thăm về Mao Ngọc Hương. Miêu Hiểu Phượng vội đáp: “Ngọc Hương ở đây, em cùng của bộ phận thu mua đến nơi khác để tìm nguồn vải . Có một loại vải cần đến Dương Thành mới , em vài ngày .”
Tần Tương gật đầu, cẩn thận hỏi han thêm vài việc khác, Miêu Hiểu Phượng đều trả lời rành rọt. Nhìn chung, thứ đúng như lời Miêu Hiểu Phượng , quỹ đạo và đang phát triển theo chiều hướng .
Đến xưởng may, Xưởng trưởng Hà tin cô tới liền đích đón. Một công nhân thấy Tần Tương cũng tò mò ló đầu xem.
Hà Thắng Nam vui mừng : “Lâu gặp, thật sự nhớ cô đấy. Nếu cô bận ôn thi cuối kỳ, gọi điện rủ cô qua đây trò chuyện từ sớm .”
Nhìn nụ rạng rỡ mặt Hà Thắng Nam, Tần Tương bà dạo sống . Cô đáp: “Cứ đến kỳ thi cuối kỳ là em chẳng còn tâm trí mà lo việc khác, nếu lỡ mà trượt môn thì phiền phức lắm.”
Những đỗ Thanh Hoa đều là những nhân tài kiệt xuất của cả nước, ai lãng phí thời gian. Muốn nổi bật giữa một rừng thủ khoa để đạt thành tích là chuyện hề dễ dàng.
Hà Thắng Nam gật đầu: “Hiểu mà, hiểu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-563-xuong-may-huong-duong-hong.html.]
Hai văn phòng của xưởng trưởng. Hà Thắng Nam bảo thư ký pha , đó mới bắt đầu bàn công chuyện: “Lúc đầu đúng là khó khăn, đến chuyện gia công hàng cho cô, chỉ riêng việc giải quyết hàng tồn kho thôi cũng tốn bao nhiêu công sức .”
Chuyện cũng trách Hà Thắng Nam cảm thán như . Bà lên nắm quyền là nhờ thủ đoạn, liên kết với công nhân trong xưởng. ban lãnh đạo mới lên cũng đủ loại ý kiến về việc xử lý hàng tồn.
Hà Thắng Nam tiếp thu đề nghị của Tần Tương, bán giảm giá hàng tồn kho, nhưng chỉ giao cho phòng tiêu thụ mặt. Bà kêu gọi những công nhân chọn tổ sản xuất hàng gia công cho Tần Tương nhận hàng về bán. Xưởng để cho họ mức giá bốn tệ một chiếc, tạo điều kiện cho họ kiếm một tệ tiền lãi mỗi sản phẩm.
Số quần áo phần lớn là áo ngắn và quần, bất kể xuân hạ thu đông đều thể mặc , mùa đông thì làm áo lót, mùa xuân thì làm áo khoác mỏng. Ở thành phố thì khó bán, nhưng mang về những vùng nông thôn hẻo lánh thì vẫn thị trường.
Lúc đầu ai dám nhận, Hà Thắng Nam liền bảo của (cũng chính là bố của Hà Lệ Bình) nhận một ít bán thử. Không ngờ bán tiền thật. Sau khi họ về tuyên truyền, đến đăng ký nhận hàng đông nghịt. Mọi chỉ bó hẹp ở Ninh Thành mà còn chạy khắp các huyện lân cận. Kết quả khả quan, dù là cư dân quanh vùng nông dân ở vùng sâu vùng xa, chỉ cần giá cả hạ xuống mức nhất định là họ sẽ mua ngay. Thanh niên thì thích kiểu dáng thời thượng, nhưng lớn tuổi chuộng quần áo bền chắc, giá rẻ.
Nhờ , những bộ quần áo năm tệ một chiếc bán chạy. Vì kiếm tiền nên nhiều nhà của công nhân cũng nhận hàng bán, nhưng xưởng từ chối vì đây là phúc lợi dành riêng cho công nhân.
Suốt hai tháng qua, Hà Thắng Nam nhận tầm quan trọng của việc huy động tính tích cực của công nhân. Không ai lười biếng, ai phàn nàn, ai nấy đều hận thể nhận thêm nhiều hàng hơn nữa. Sau hai tháng, hàng tồn kho dọn sạch, những công nhân chọn tổ sản xuất cũng nhờ đó mà kiếm một khoản tiền. Tuy xưởng vẫn thể khôi phục sản xuất diện nhưng ít nhất cuộc sống của định hơn.
Trong hai tháng , Hà Thắng Nam cũng cử phó xưởng trưởng dẫn đội phương nam tìm kiếm đối tác hợp tác gia công, nhưng kết quả mấy lý tưởng, vẫn tìm đối tác phù hợp. Đơn hàng gia công của Tần Tương vẫn là nguồn thu trọng yếu nhất của xưởng.
Nghe Hà Thắng Nam xong, Tần Tương cũng cảm kích: “Chị thật sự giỏi, xưởng một lãnh đạo như chị thì sớm muộn gì cũng sẽ phát triển lớn mạnh.”
Hà Thắng Nam xua tay, khổ: “Tôi cũng là cực chẳng thôi, đ.á.n.h cược một phen chứ còn cách nào khác, chỉ thể c.ắ.n răng mà tiến tới.” Bà dừng một chút, với Tần Tương: “Thực còn một việc bàn bạc với cô, nếu thì đây sẽ là hợp tác thứ hai của chúng .”
Hà Thắng Nam dù cũng là xưởng trưởng của Hướng Dương Hồng, tuy yêu mến và khâm phục Tần Tương, cũng ơn sự giúp đỡ của cô, nhưng ở vị trí của , bà tất nhiên suy nghĩ cho lợi ích của xưởng. Tình cảnh khó khăn mắt giải quyết, nhưng bà cũng hiểu rõ cục diện chỉ là tạm thời. Đợi đến khi Tần Tương đủ vốn liếng và sự ủng hộ của chính quyền, lẽ cô sẽ tự mở xưởng riêng.