Mới vài tiếng đồng hồ mà chuyện êm xuôi. Tần Tương mỉm : “Nếu chút bản lĩnh đó, bà lên ghế xưởng trưởng?”
Hà Thắng Nam, đúng là cái tên lên tất cả (Thắng Nam - vượt qua nam giới), làm việc còn quyết đoán hơn cả đàn ông. Tần Tương chỉ hy vọng khi thăng chức, Hà Thắng Nam vẫn giữ sơ tâm để sự hợp tác luôn thuận lợi.
Dẫn theo đoàn đến Hướng Dương Hồng, các biểu ngữ ở cổng đổi: “Nhiệt liệt chúc mừng lễ ký kết giữa xưởng chúng và thương hiệu Tương Luyến diễn .”
Tần Tương khẽ nhếch môi, quen đường cũ lối lên phòng họp của xưởng. Lần , nhân sự đều mặt đông đủ, còn cả đại diện công nhân. Ánh mắt Tần Tương còn vẻ coi thường như , còn nghĩ cô gái trẻ dễ bắt nạt nữa, thực sự bản lĩnh, đến Phó Thị trưởng còn tán thành cơ mà.
Hà Thắng Nam hiển nhiên bàn chuyện thu mua với vị chủ nhiệm bộ phận đó. Khi thấy Tần Tương, ông suýt chút nữa thì rơi nước mắt vì xúc động. Tần Tương thấy cảnh tuy chút ái ngại nhưng trong lòng cũng thầm tính toán, nếu thể "đào góc tường" đưa bộ phận thu mua của Hướng Dương Hồng về trướng thì mấy, khỏi lo chuyện nguyên liệu nữa. Khụ khụ, giờ mà nghĩ thế thì thiếu đạo đức, nhân viên vẫn nên là của thì mới đáng tin cậy.
Chỉ điều, cử ai theo sát mảng thu mua cũng là một vấn đề. Cô rà soát năng lực và tính cách của những trướng, cuối cùng dừng ở cái tên Mao Ngọc Hương. Cô bé tuy tuổi còn nhỏ nhưng tính tình kiên cường cẩn thận, lẽ thể đưa qua đây rèn luyện cùng bộ phận thu mua của Hướng Dương Hồng một thời gian.
Buổi ký kết diễn vô cùng thuận lợi. Hợp đồng chính là bản thảo do Tần Tương soạn. Ban lãnh đạo Hướng Dương Hồng cũng soi mói tìm , nhưng mấy vị lãnh đạo đeo kính lão soi suốt mấy tiếng đồng hồ cũng tìm thấy điểm nào bất hợp lý, đành dùng bản . Hợp đồng lập thành ba bản chỉnh tề, Tần Tương giữ một bản, xưởng giữ một bản, bản còn do nhân viên Ủy ban Quản lý Tài sản Nhà nước mang về lưu trữ.
Tất nhiên, đây mới chỉ là hợp đồng khung, các hợp đồng đặt hàng chi tiết sẽ bổ sung , gì đáng ngại.
Sau khi việc xong xuôi, mấy vị đại diện công nhân cũng thở phào nhẹ nhõm. Một nữ công nhân 40 tuổi, vẻ mặt đầy lo âu Tần Tương hỏi: “Tần đồng chí, xưởng của chúng ... thật sự cứu ?”
Nhìn gương mặt sương gió của đối phương, Tần Tương mỉm : “Nếu bà tin thì cũng nên tin xưởng trưởng Hà. Dù đến đàm phán , xưởng trưởng Hà cũng năng lực để từng bước vực dậy nhà máy. Tôi luôn tin bà là một vị lãnh đạo hết lòng vì sự phát triển của xưởng. Suốt một năm qua, dù đến đây nhưng xưởng trưởng Hà vẫn thường xuyên gọi điện cho , tình cảm bà dành cho nhà máy khiến cảm động. Nói thật, nếu là khác ở vị trí xưởng trưởng, chắc dám đến bàn chuyện hợp tác.”
Chuyện của em Triệu Minh, Triệu Lượng vẫn còn đó, ít trong xưởng đều . Vì họ hiểu những gì Tần Tương là thật lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-546-ky-ket-thuan-loi.html.]
Vị đại diện công nhân gật đầu: “Cô đúng, xưởng trưởng là do chúng bầu lên, những nỗ lực của bà suốt một năm qua đều thấy rõ, chúng quả thực nên tin tưởng bà .” Những đại diện khác cũng đồng tình.
Hà Thắng Nam rơm rớm nước mắt, họ : “Tôi ở vị trí thì tuyệt đối phụ sự kỳ vọng của . Chỉ cần còn ở đây một ngày, sẽ nỗ lực đưa nhà máy lên. Nếu làm , các vị thể đưa lên thì cũng thể hạ xuống, một lời oán thán.”
Thỏa thuận ký xong, đều nhẹ nhõm, nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, khối lượng công việc phía còn lớn. Sáng sớm mai Tần Tương rời nên cô tranh thủ từng giây từng phút để chuẩn cho các bước tiếp theo.
Với 30 mẫu thiết kế đầu tiên, Hà Thắng Nam trực tiếp điều động ba thợ rập (đánh bản) dày dạn kinh nghiệm đến làm việc với Tần Tương. Nhìn bản vẽ thiết kế của cô, mấy vị thợ già khẽ nhíu mày, chút lo lắng: “Quần áo thế liệu ?” Những mẫu chút vượt quá nhận thức thông thường của họ.
Tần Tương kịp lên tiếng, Hà Thắng Nam gạt : “Quần áo đây của chúng bảo thủ đấy thôi, nhưng ai mua ? Tần lão bản cửa hàng ở thủ đô và tỉnh thành, còn làm sỉ cho các cửa hàng trong thành phố, cô là hiểu rõ xu hướng bên ngoài nhất. Hiện giờ quần áo họ đang bán ít mẫu do cô thiết kế và bán chạy, nên chúng lo lắng.”
Hơn nữa, lo lắng cũng vô ích, họ chỉ là bên gia công, mẫu mã thế nào đều do bên đặt hàng quyết định. Ba vị thợ già khi đến chắc cũng dặn kỹ là bảo mật và hỏi nhiều, nên câu hỏi đó họ cũng im lặng, bắt đầu rập cho mẫu đầu tiên. Tần Tương tiếp tục làm việc với các bộ phận khác. Suốt quá trình đó, Miêu Hiểu Phượng luôn theo sát, tay cầm sổ bút ghi chép sót một lời nào của Tần Tương.
Vì quá bận rộn, Tần Tương đành khéo léo từ chối lời mời ăn tối. Cô làm việc ở xưởng đến tận hơn 9 giờ đêm, mãi đến khi Tần Dương giục giã mới ăn tạm chút gì về nhà khách nghỉ ngơi.
Cô rằng, vì xưởng quá coi trọng việc nên huy động thợ làm thâu đêm để thành mười bộ mẫu đầu tiên. Khi Tần Tương thức dậy, quần áo mẫu đưa tới. Miêu Hiểu Phượng kiểm tra kỹ lưỡng từng đo phấn khởi báo cáo: “Lão bản, kích thước chuẩn xác, vấn đề gì cả.”
Mười mẫu đều dùng vải sẵn trong xưởng. Còn những mẫu như áo len thì phức tạp hơn nhiều, cần dùng đến kỹ thuật dệt nổi, đòi hỏi tay nghề vận hành máy móc của công nhân cao. May mà mấy năm khi còn dư dả, xưởng nhập về một máy móc khá hiện đại, nếu nhiều kiểu dáng Tần Tương cũng dám đưa .
Tần Tương thầm nghĩ, chuyến đối với cô đúng là trăm lợi mà một hại, ít nhất cô cũng nắm rõ các quy trình và khâu chuẩn cần thiết của một xưởng may. Nếu , dù cô tự lập xưởng, sắm máy móc về cũng chắc làm những bộ quần áo tinh xảo và chất lượng như thế .
Thấy vẫn còn chút thời gian, Tần Tương bỏ cả bữa sáng để qua xưởng dặn dò kỹ lưỡng cuối với mấy vị thợ rập mới yên tâm rời .