Để làm những việc đó khó khăn đến nhường nào, Tần Tương thể hình dung . Cô mỉm : “Dũng khí đập nồi dìm thuyền của xưởng trưởng Hà thật đáng khâm phục. Tôi tin rằng sự dẫn dắt của bà, Hướng Dương Hồng chắc chắn sẽ ngày càng phát triển.”
Thực cả hai đều hiểu rõ, sự hợp tác chỉ mang tính tạm thời. Hà Thắng Nam vẫn phát triển đội ngũ riêng, mãi phụ thuộc khác. Tần Tương cũng , chẳng qua hiện giờ cô đủ vốn, nếu cô tự mua đất xây xưởng sản xuất riêng . Giai đoạn chỉ là bước đệm, hợp tác đôi bên cùng lợi.
Hơn nữa, Hà Thắng Nam cũng tính toán riêng. Chỉ cần các chi nhánh của Tần Tương mở và việc hợp tác diễn suôn sẻ, dù Tần Tương thuê gia công nữa, chỉ cần trang phục của xưởng trở nên hơn, họ vẫn thể cung cấp hàng cho cô. Đây là một kênh tiêu thụ sẵn cực kỳ quý giá.
Đến trụ sở ủy ban thành phố, Hà Thắng Nam dẫn Tần Tương lên lầu. Tần Tương cứ ngỡ sẽ gặp lãnh đạo bên Ủy ban Quản lý Tài sản Nhà nước, ngờ dừng chân văn phòng Phó Thị trưởng.
Nghĩ cũng đúng, Phó Thị trưởng vốn phụ trách mảng phát triển kinh tế của thành phố. Ninh Thị tuy là thành phố cấp địa khu nhưng mấy nổi bật trong tỉnh. Xưởng Hướng Dương Hồng với tổng hơn 300 nhân viên bao gồm cả bộ phận tiêu thụ và lãnh đạo các cấp, coi là một xưởng lớn ở đây. những năm qua xưởng làm ăn bết bát, rơi tình trạng nửa năm việc, lương, lãnh đạo thành phố cũng đang sốt ruột như đống lửa.
Dàn lãnh đạo cũ của xưởng đa phần đến tuổi nghỉ hưu, chỉ làm việc cầm chừng cho qua ngày đoạn tháng để hưởng hưu trí. Vì , khi Hà Thắng Nam , lãnh đạo thành phố ngầm đồng ý với cách làm của bà, hạ bệ các "lão đồng chí" , thậm chí còn giữ danh dự tuổi già. Như vị xưởng trưởng cũ chỉ còn nửa năm nữa là nghỉ hưu, giờ " bóc lịch" . đó là việc cực chẳng , thành phố buộc "g.i.ế.c gà dọa khỉ" để cảnh cáo lãnh đạo các nhà máy khác.
Giờ Hà Thắng Nam cơ hội cứu vãn, họ thể gặp cho .
Thư ký của Phó Thị trưởng tiến lên gõ cửa, Hà Thắng Nam với Tần Tương: “Đi thôi, chúng trong.”
Hai bước , Văn phó thị trưởng đang mải mê phê duyệt văn kiện, một lát mới đặt bút xuống, về phía Tần Tương. Hà Thắng Nam giới thiệu qua, Văn phó thị trưởng mỉm ôn hòa: “Tôi xưởng trưởng Hà nhắc về cô. Bà năm ngoái cô từng giúp xưởng lập công lớn.”
Tần Tương khiêm tốn: “Đó lẽ là cái duyên giữa và Hướng Dương Hồng. Nhờ xưởng mà kiếm hũ vàng đầu tiên để khởi nghiệp, mới thành tựu như ngày hôm nay. Giờ sẵn lòng giúp đỡ xưởng cũng là vì chút tình nghĩa đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-544-gap-go-lanh-dao-thanh-pho.html.]
Văn phó thị trưởng gật đầu, lấy bản phương án của Tần Tương : “Bản phương án xem qua, . cô thể đảm bảo khi các chi nhánh mở , chúng sẽ phát triển ?”
Tần Tương khẳng định: “Đương nhiên ạ. Hiện nay chính sách của nhà nước , chính phủ hỗ trợ, chỉ cần chất lượng trang phục đảm bảo, kiểu dáng ưu tú thì lý do gì thất bại. Các mẫu mã gia công đều do và các bạn học cùng trường thực hiện. Tôi nghĩ chỉ trẻ mới hiểu trẻ nhất, hơn nữa tin mắt của , chắc chắn sẽ thành công.”
Sự tự tin của cô khiến Văn phó thị trưởng hài lòng. Tần Tương nghi ngờ gì việc ông điều tra lý lịch của cô kỹ càng. Thanh Đại là ngôi trường danh giá trăm năm, dù chuyên ngành thiết kế thời trang mới thành lập vài năm gần đây nhưng ai thể phủ nhận vị thế của nó. Năm ngoái, một đàn chị ở Thanh Đại giành giải Nhất trong cuộc thi thiết kế quốc, mang vinh quang lớn.
Bất kể kết quả điều tra thế nào, chỉ cần thành phố ủng hộ thì chuyện coi như xong một nửa.
“Cô chuẩn chu đáo.” Văn phó thị trưởng khẳng định, “Thỏa thuận soạn xong ?”
Tần Tương gật đầu, lấy từ trong túi xách bản thỏa thuận hợp tác mà cô soạn sẵn từ khi còn ở thủ đô. Là từng hỗ trợ Vương Tuấn Sinh nhiều năm, việc soạn thảo một bản hợp đồng là khó, chỉ là tốn thời gian. Sau khi gọi điện cho Hà Thắng Nam, cô bắt tay ngay, sửa sửa nhiều mới bản chỉnh .
Văn phó thị trưởng lướt qua đưa cho Hà Thắng Nam. Nội dung cơ bản thống nhất với phương án, các chi tiết cũng thiện và bao quát hơn.
“Cứ thế mà làm .” Văn phó thị trưởng dậy, “Tôi còn cuộc họp, giữ các cô lâu. Xưởng trưởng Hà, lãnh đạo thành phố kỳ vọng bà, hy vọng bà sẽ dẫn dắt Hướng Dương Hồng phát triển lên.”
Hà Thắng Nam quả quyết: “Tôi nhất định sẽ làm .”
Rời khỏi ủy ban thành phố, Hà Thắng Nam xúc động: “Tần Tương , thật cảm ơn cô thế nào cho .”
Tần Tương : “Cách bà báo đáp nhất là kiểm soát chặt chẽ chất lượng, đừng để sản phẩm xảy vấn đề. Một loại vải thể xưởng sẵn, khi về tỉnh thành sẽ liên hệ với các nhà máy dệt ở thủ đô để bàn chuyện hợp tác, khi giao hàng lên thủ đô sẽ tiện đường chở vải về luôn. Còn những loại vải khác, nếu tiện bà cứ báo cho chúng để chúng cùng nhập, nếu tiện thì thể thông qua xưởng để mua, chúng sẽ trả một phần phí dịch vụ.”