Triệu Bình thở phào một , “Cậu hiểu .”
Hiện tại sắc trời tối, Ninh Thành cũng sáng mai, Tần Tương bảo Miêu Hiểu Phượng về nhà, với Triệu Bình, “Lát nữa xe ba bánh của tiệm về nhà xem , sáng mai đến chúng Ninh Thành.”
Nghe Triệu Bình là cảm kích, đến phòng đầu ngõ lái xe ba bánh về nhà .
Tần Tương ông Cát gốc cây, , “Đại gia, bắt đầu hóng mát ? Bây giờ còn sớm mà.”
“Sớm cái gì mà sớm, ban ngày nắng c.h.ế.t .” Ông Cát xong, vẫy tay về phía Tần Tương, “Cô với thằng bé thế nào ?”
Tần Tương vui vẻ, cố ý , “Thằng bé nào ạ.”
Ông Cát trợn trắng mắt, “Con bé , đ.á.n.h đố với , Mạnh Hoài Khanh chứ ai, , hai đứa đang làm đối tượng mà.”
“Cũng tạm ạ.” Tần Tương sợ lão gia t.ử truy vấn nàng khi nào kết hôn, vội cửa , “Con về nghỉ ngơi đây. Mệt c.h.ế.t .”
Giờ trong tiệm việc kinh doanh còn bận rộn, Tần Tương hỏi thăm tình hình trong tiệm của Từ Hiểu Khánh lên nghỉ ngơi.
Tam ca ở đó, Tam ca ngoài buổi tối mới về ngủ, những lúc khác còn quản chuyện trong tiệm nữa.
Tần Tương một cảm giác, chờ thêm một thời gian, Tam ca khả năng trực tiếp dọn ngoài.
Tần Tương chút cảm khái, nhưng đây cũng là chuyện cách nào, bọn họ luôn lúc tách .
Buổi tối Tam ca khi nào trở về Tần Tương cũng , mơ mơ màng màng ngoài thoáng qua liền trở về ngủ.
Trời sáng, lúc Tần Dương dậy làm xong bữa sáng, “Ăn cơm , ăn cơm xong đưa các em Ninh Thành.”
Tần Tương tò mò, “Anh đưa bằng cách nào?”
“Mượn một chiếc xe, đưa các em qua đó, mấy đứa qua đó yên tâm.” Tần Dương đưa đũa cho nàng.
Tần Tương đang ăn cơm, hỏi , “Vậy chậm trễ công việc của ?”
“Không chậm trễ, công trình định kỳ hạn, sắp xếp xong, cần mỗi ngày đều ở đó chằm chằm.” Tần Dương c.ắ.n bánh bao lớn miệng, trông vẻ tự tin chuyện.
Sau bữa sáng Miêu Hiểu Phượng và Triệu Bình cũng đến, bốn lên đường thẳng tiến Ninh Thành.
Mà lúc , ở Ninh Thành, ban lãnh đạo mới của xưởng may Hướng Dương Hồng cũng đang triệu tập cuộc họp tập thể đầu tiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-539.html.]
Phía các lãnh đạo xưởng, là từ đơn vị khác điều nhiệm đến, là từ phân xưởng đề bạt lên, nhưng một ai dám coi thường phụ nữ ở vị trí thượng vị.
Chỉ dùng đến nửa tháng công phu gần như loại bỏ bộ ban lãnh đạo cũ.
Quan chức thì cách chức, mất chức.
Có thậm chí sắp về hưu, thời điểm gặp xui xẻo.
Đối với cái của những khác, lúc Hà Thắng Nam còn để ý. Nàng chỉ nàng nhận sự ủng hộ của gần như tất cả công nhân, mới vị trí .
Hà Thắng Nam thu nụ hiền lành ngày xưa, bằng vẻ mặt nghiêm túc, “Hôm nay là cuộc họp thể đầu tiên của chúng , những đây lãnh đạo mới lên, cũng đại biểu công nhân. Tôi là, hôm nay sẽ một vị khách quen thuộc đến, sẽ mang đến sinh cơ mới cho nhà máy của chúng . Nếu ai thời điểm mấu chốt mà cản trở , đó chính là đối đầu với Hà Thắng Nam, và đối đầu với giai cấp công nhân rộng lớn. Chúng gạt bỏ thể diện cao cao tại thượng, nghiêm túc suy nghĩ, nên làm thế nào để phát triển nhà máy lớn mạnh, làm công nhân thể nhận tiền lương, làm nhà no bụng. Chứ vì tư lợi cá nhân, vì giảm bớt phiền phức của , chiếm chức vụ mưu lợi cho bản .”
Giọng nàng vang dội mạnh mẽ, cần bản thảo, “Nếu ai dám làm như , thì cứ việc thử xem, Hà Thắng Nam dám kéo bọn họ xuống ngựa, thì cũng dám kéo các vị xuống ngựa.”
Ô tô theo quốc lộ một đường chạy như bay, từ tỉnh thành đến Ninh Thành lái xe dù dùng tốc độ nhanh nhất, vẫn mất năm tiếng, đến Ninh Thành thì giữa trưa 12 giờ.
Tần Tương và Miêu Hiểu Phượng mặt mày xanh xao từ xe bước xuống, bước chân loạng choạng về phía nhà khách.
Ai thể nghĩ đến , thế mà say xe, thật sự đủ thống khổ.
Vào nhà khách rửa mặt, Tần Dương ngoài mua cơm cho các nàng ăn trong phòng, cả mới từ từ sống .
Tần Tương gọi điện thoại cho Hà Thắng Nam, bao lâu, Hà Thắng Nam liền vội vàng chạy đến.
Nhìn thấy Tần Tương, Hà Thắng Nam quả thực còn thiết hơn cả thấy cháu gái ruột, tiến lên nắm lấy tay Tần Tương liền , “Tần lão bản, sớm chờ cô .”
Tuy rằng dám kéo lãnh đạo xuống ngựa, mạnh mẽ kiểm soát trong xưởng, nhưng tình hình trong xưởng thật sự quá tệ, chút sơ suất, nàng liền sẽ vết xe đổ của lãnh đạo tiền nhiệm, cho nên Tần Tương một ngày đến, một ngày phương pháp giải quyết, trong lòng Hà Thắng Nam liền một ngày yên .
Tần Tương , “Xưởng trưởng Hà, nên gọi như ?”
Hà Thắng Nam gật đầu, mặt lộ một tia ý , “Được.”
Nói nghiêm túc, nếu Tần Tương , Hà Thắng Nam cũng dám táo bạo đến mức đó, dám cùng những vị lãnh đạo cũ xé rách mặt đến nước .
Nàng dừng một chút, “Đi thôi, mời các cô ăn trưa.”
Tần Tương lắc đầu, “Tôi ăn trưa , thời gian của tương đối gấp, tổng cộng chỉ ba ngày nghỉ, sáng sớm ngày , cho nên chúng bây giờ xưởng xem ?”
“Được, xem.” Hà Thắng Nam hiện tại chính là dựa một luồng dũng khí, tình hình trong xưởng , nhưng những điều Tần Tương cũng đều , gì giấu giếm. Nàng thậm chí gấp chờ nổi cùng Tần Tương chuyện hợp tác, về sự phát triển của nhà máy, Tần Tương tích cực như , nàng ngược yên tâm.