“Họ sẽ tự phiên ăn.” Mạnh Hoài Khanh theo cô giải thích: “Đó là công việc của họ, dù bảo họ họ cũng sẽ rời vị trí .”
Tần Tương can thiệp cách sống của , ông chủ thì cô còn gì hơn.
Lên đến lầu, Tần Tương bếp nấu cơm. Tần Bảo Điền từ trong phòng bước , thấy Mạnh Hoài Khanh đang ở phòng khách thì sững .
Hai cũng từng gặp mặt, Mạnh Hoài Khanh dậy, lễ phép chào: “Cháu chào bác Tần ạ.”
Tần Bảo Điền “” một tiếng bếp, hỏi nhỏ: “Sao tới đây?”
Tần Tương giải thích: “Anh mới đến, kịp ăn cơm nên con mời lên ăn tạm bát mỳ thôi ạ.”
Tần Bảo Điền ngoài, nên gì với Mạnh Hoài Khanh, nhưng cứ đực đó thì cũng , mà phòng bếp thì nhỏ quá ông chen , cuối cùng đành phòng khách .
Tần Tương thì lo lắng lắm, Mạnh Hoài Khanh đôi khi tố chất của một “chiếc máy điều hòa trung tâm”, khi lấy lòng ai đó thì khó để cảm thấy phản cảm.
Quả nhiên, một lát cô ló đầu xem thì thấy hai đàn ông bắt đầu trò chuyện, khí vẻ khá .
Tần Tương lắng kỹ, trời ạ, cha cô đang say sưa kể cho Mạnh Hoài Khanh về chuyện ông xây nhà cho ở quê, còn Mạnh Hoài Khanh thì chăm chú, thỉnh thoảng còn đặt câu hỏi.
Tần Bảo Điền vui, một đại lão bản từ Cảng Thành mà thể ông kể chuyện kiến trúc nông thôn, thật là mát lòng mát .
Mạnh Hoài Khanh mỉm với Tần Tương: “Bác Tần mời khi nào rảnh về thăm làng của em đấy.”
Anh Tần Tương với ánh mắt mong đợi, hy vọng cô cũng sẽ lên tiếng mời .
Tần Tương nể tình : “Vậy cứ cùng cha nhé, nếu gì bất ngờ thì sẽ dễ dàng về đó .”
Chỉ cần làng Vương Gia còn Liên Phượng Anh và vợ chồng Tần Quân, cô đại khái là chẳng bao giờ . Quay về đồng nghĩa với rắc rối và bực , tội gì tự tìm việc cho chứ.
Tần Tương bếp múc mỳ bát: “Cha, cha ăn thêm chút ?”
“Cha ăn , tối nay ăn lẩu nhiều quá, giờ vẫn còn thấy đầy bụng đây. Hai đứa cứ ăn , cha phòng đ.á.n.h bài với mấy đứa nhỏ.” Nói xong, Tần Bảo Điền cũng làm kỳ đà cản mũi, liền thẳng về phòng.
Trong phòng khách chỉ còn Tần Tương và Mạnh Hoài Khanh. Tần Tương đối diện , đẩy bát mỳ qua: “Anh ăn .”
“Cảm ơn em.” Mạnh Hoài Khanh cầm đũa trộn đều mỳ, hương vị đậm đà của cà chua khiến khỏi thèm thuồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-512-bat-my-ca-chua-trung-va-cuoc-tro-chuyen-than-tinh.html.]
Mạnh Hoài Khanh thực sự ăn tối, vốn dĩ chỉ nghĩ thể cùng cô ăn ở ngoài là , ngờ còn Tần Tương tự tay xuống bếp nấu cho. Anh nếm một miếng, vị chua ngọt thanh đạm cực kỳ khai vị, ngẩng đầu cô: “Ngon lắm.”
Tần Tương : “Đây là món mỳ đơn giản nhất đấy.”
Cô cũng cầm đũa bắt đầu ăn, trong phòng khách chỉ còn tiếng húp mỳ sùm sụp.
Dĩ nhiên, tiếng động đó là do Tần Tương phát , còn Mạnh đại lão ăn uống văn nhã, hề phát tiếng động nào.
Thấy , Tần Tương liền trêu: “Anh ăn thế là , ăn mỳ là húp thành tiếng thì mới ngon, nếu tưởng chê mỳ nấu ngon đấy.”
Mạnh Hoài Khanh ngẩn , đây là đầu tiên thấy lý luận như . cũng giống như leo Trường Thành hét lớn đây, Mạnh Hoài Khanh hề từ chối thử nghiệm, cẩn thận học theo dáng vẻ của Tần Tương, húp một thật kêu: “Thế ?”
“ là trò giỏi.” Tần Tương giơ ngón tay cái, nhịn mà bật : “Có thấy sướng ?”
Mạnh Hoài Khanh gì, tiếp tục húp mỳ, đó gật đầu: “Quả thực sảng khoái.”
Lớn chừng tuổi, quy tắc ăn uống phát tiếng động gần như khắc sâu xương tủy , ngay cả trong những năm tháng biến động nhất cũng từng phá lệ. từ khi ở bên Tần Tương, nhận cuộc sống còn nhiều ý nghĩa thú vị khác.
“Tần Tương.”
Mạnh Hoài Khanh uống cạn cả nước mỳ, ánh mắt cô vô cùng dịu dàng.
Tần Tương cũng uống xong bát của , ngẩng đầu : “Sao thế?”
“Được gặp em, thật .”
Lời tỏ tình bất ngờ khiến Tần Tương sửng sốt. Trong khoảnh khắc lãng mạn và ám như thế , lẽ Tần Tương nên thẹn thùng cúi đầu, nhưng cô phụt : “Thế bây giờ nên tỏ đặc biệt cảm động nhỉ?”
Đón lấy ánh mắt của cô, Mạnh Hoài Khanh cảm thấy sắp chìm đắm trong đó. Giọng trầm , như đang kể một chuyện hết sức bình thường: “Anh thật lòng đấy. Trước khi gặp em, bao giờ nghĩ sẽ cùng một phụ nữ ăn bát mỳ bình dị thế , những chuyện bâng quơ.”
Tần Tương cuối cùng cũng chút ngượng ngùng, cô mím môi: “Thế , cũng thấy lắm mà.”
Mạnh Hoài Khanh gật đầu, dịu dàng đáp: “ , em .”
Nói xong, dậy mang bát đũa bếp rửa. Tần Tương theo , tấm lưng đàn ông rộng, vì trời quá lạnh nên vẫn cởi chiếc áo bông dày, nhưng dù đó trong bộ dạng , trông vẫn toát lên khí chất khác biệt.
Tần Tương đột nhiên : “Anh cứ ưu tú thế mãi, lo là sẽ yêu mất thôi.”