Cô đương nhiên ở bên Vương Tuấn Sinh nguy hiểm, nhưng cô thật sự trải qua nhiều chuyện tồi tệ như mới thể leo lên giường của Vương Tuấn Sinh.
Thôi Hồng cô cũng kém Tần Tương, tại trơ mắt đối phương trở thành phu nhân của nhà giàu một chứ?
“Nghĩ gì ?” Tần Tương đẩy đẩy Thôi Hồng, Thôi Hồng hồn: “Không gì.”
Đang chuyện, Vương Tiếu từ bên ngoài trở về, thấy Thôi Hồng thì mắt sáng lên, cô cố ý với Thôi Hồng: “Thôi Hồng, chúng lâu gặp, phòng tớ tâm sự ? Hôm đó ba tớ mang kem dưỡng da cho vẫn còn ở chỗ tớ đấy, lúc đưa cho luôn.”
Thôi Hồng lo lắng về phía Tần Tương, dường như , Tần Tương : “Đi , . Các cũng là bạn học cấp hai mà.”
Thôi Hồng mím môi theo Vương Tiếu phòng, lâu trong phòng truyền tiếng của Vương Tiếu, cũng gì.
Thôi Liên Hoa nhíu mày Tần Tương, hỏi: “Con dâu ba, rốt cuộc con nghĩ thế nào?”
Tần Tương bà, chỉ chằm chằm đống tuyết đọng ở chân tường phía nam: “Nghĩ chuyện thi đại học.”
Thôi Liên Hoa: “Ba con đồng ý ?”
Tần Tương đầu bà: “Ba con đồng ý cũng thể con quyết định, cho nên bà cần trông mong họ thể ngăn cản con.”
“Con…” Thôi Liên Hoa xong, thấy Vương Tuấn Sinh sắc mặt trở về.
Tần Tương về phía Tần Dương, Tần Dương : “Vậy về đây.”
Tần Tương : “Em tiễn ba.”
Hai về phía ngoài thôn, Tần Tương nhỏ giọng hỏi: “Anh gì với mà dọa thành như ?”
Vương Tuấn Sinh thể sợ ba, đây là chuyện kiếp cô để ý. Vương Tuấn Sinh thích ba cô cũng là sự thật, thỉnh thoảng nhắc đến sẽ ba cô thô lỗ, làm việc chỉ dùng sức, ngờ thể sợ hãi.
Tần Dương thản nhiên : “Cũng gì, chỉ tùy tiện uy h.i.ế.p vài câu.” Anh dừng , nhíu mày : “ qua lời của , phát hiện một chút vấn đề, chỉ sợ trong quan hệ nam nữ, thật sự với em, bởi vì lúc , rõ ràng chột .”
“Vậy ?” Tần Tương bất giác nhớ đến Thôi Hồng. Thôi Hồng và Vương Tuấn Sinh theo lý mà thì nhiều thời gian tiếp xúc mới … Cô đột nhiên trừng lớn mắt, nhớ cảnh buổi sáng thấy Thôi Hồng và Vương Tuấn Sinh cùng trở về, chẳng lẽ hai làm tới ?
Thôi Hồng cũng thật là sốt ruột, chỉ là tại Thôi Hồng vội vàng như ?
Chẳng lẽ Thôi Hồng cũng trọng sinh?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-32.html.]
Tần Tương cảm thấy sợ hãi, ngược cảm thấy thú vị. Nếu Thôi Hồng trọng sinh, thì chuyện đều thể giải thích . Không đợi nhiều năm mới leo lên giường, mà bên cạnh Vương Tuấn Sinh khi phát đạt, trực tiếp làm phú thái thái. Mà hiện tại Vương Thanh Sơn đang làm việc bên ngoài về, Thôi Hồng một ở nhà ai quản, kỳ nghỉ của Vương Tuấn Sinh cũng chỉ bấy nhiêu, chẳng là nắm bắt thời gian .
Phần 12
Tần Tương đưa lá thư cho ba giữ, : “Anh ba, chuyện xem còn đợi một chút. Có lẽ còn sốt ruột chúng ly hôn hơn cả em.”
“Được.” Tần Dương em gái luôn chủ kiến, liền : “Cuối năm ngoài, việc gì thì nhờ thôn gọi . Nếu thật sự làm chuyện với em, lúc lấy đó làm lý do ly hôn. Bên ba em cần lo, sẽ bảo họ tạm thời giữ bí mật.”
Tiễn Tần Dương , Tần Tương một mạch trở về. Nửa đường gặp Vương Thanh Sơn trở về, Đinh Tiểu Quyên ở bên cạnh gì đó, Vương Thanh Sơn chút bực bội: “Được , con , Thôi Hồng cô là như , hà tất so đo với cô , cô sẽ làm gì . Chúng con kết hôn , dù ưa cô nữa, cô cũng là vợ con cưới về.”
Đinh Tiểu Quyên dậm chân: “Con cái đứa .”
Tần Tương suy nghĩ, chẳng lẽ của Vương Thanh Sơn điều gì? bộ dạng của Vương Thanh Sơn dường như tin.
Cũng , lẽ khó tin. Chính cô khi suy cũng cảm thấy kinh ngạc.
Về đến nhà, lúc thấy Vương Tiếu tiễn Thôi Hồng , Vương Tuấn Sinh trong sân sắc mặt chút , Thôi Liên Hoa đang hỏi chuyện . Vương Tuấn Sinh liếc Tần Tương một cái, sợ Tần Tương ánh mắt đưa tình giữa và Thôi Hồng, liền phòng phía đông.
Thôi Liên Hoa nhíu mày, nén giận ôn hòa : “Con dâu ba, ba con gì với Tuấn Sinh ?”
Tần Tương lắc đầu: “Con cũng , con hỏi.”
Lời Thôi Liên Hoa tự nhiên là tin, bà mím môi : “Con dâu ba, phụ nữ gả cho thì nên chuyện lấy nhà chồng làm trọng, nhà đẻ dù cũng là ngoài. Nhà họ Vương chúng gì khác, nhưng trong chuyện đối đãi với vợ là chuyên tâm nhất, con và Tuấn Sinh mới là sống với cả đời.”
Nghe , Tần Tương mỉa mai liếc bà một cái, trực tiếp trở về phòng phía đông. Trong chuyện ly hôn , mấu chốt vẫn là Vương Tuấn Sinh đồng ý, còn Thôi Liên Hoa, cô thật sự lười để ý.
Vương Tuấn Sinh thấy cô , vui : “Cô cố ý mang ba cô đến đây?”
“ .” Tần Tương , thẳng thắn thừa nhận: “Không ?”
Vương Tuấn Sinh thẹn quá hóa giận : “Cô cứ thấy như ?”
Tần Tương nhíu mày: “Lời thể như , nếu đồng ý ly hôn thì chẳng sẽ bớt nhiều chuyện ?”
Vương Tuấn Sinh một bụng tức giận nháy mắt xì hết, trực tiếp xuống khỏi giường đất : “Tôi sẽ đồng ý.”
Nói xong liền trực tiếp ngoài. Trong phòng yên tĩnh, tâm trạng Tần Tương cũng lên nhiều. Nằm giường đất ấm áp, thấy Thôi Liên Hoa gọi cô ăn cơm, lúc mới chậm rãi rời giường ngoài ăn cơm.