Thấy gì, Tần Tương dịch sang đầu bên . Rốt cuộc vẫn giận chịu , cô với Vương Tuấn Sinh: “Vương Tuấn Sinh, khi chúng quyết định rõ ràng, đừng đụng , cũng đừng tới gần , bằng sẽ cảm thấy thực ghê tởm.”
Vương Tuấn Sinh lửa giận ngút trời: “Chúng là vợ chồng.”
“Sẽ sớm nữa .” Tần Tương phẫn nộ : “Khi cả nhà các coi là một nhà thì cũng chẳng làm nhà với các nữa. Các cho thi đại học chính là hủy hoại tiền đồ của . Nếu hủy hoại tiền đồ của , thể bình tĩnh chuyện ?”
Vương Tuấn Sinh c.ắ.n răng: “Cái đó giống .”
Tần Tương: “Với mà là giống .”
Nói xong Tần Tương thèm để ý tới Vương Tuấn Sinh nữa. Vương Tuấn Sinh đó, cả đều hụt hẫng.
Cùng là phụ nữ, tại khác biệt lớn đến chứ.
Vương Tuấn Sinh khỏi nhớ tới Thôi Hồng. Vừa sự ôn nhu tiểu ý của Thôi Hồng làm hưởng thụ, tâm trạng phiền muộn mấy ngày nay cũng giảm bớt trong chốc lát.
Hắn thậm chí căm giận bất bình nghĩ, Tần Tương hiếm lạ thì khác hiếm lạ , hơn nữa cũng là một phụ nữ xinh .
Mang theo tâm tư , sáng sớm hôm Vương Tuấn Sinh cửa. Hơn nữa quả nhiên như suy đoán, ở phía thôn một nữa gặp Thôi Hồng.
Khoảnh khắc thấy Vương Tuấn Sinh, đôi mắt Thôi Hồng sáng rực lên, mang theo sự hưng phấn cùng mê luyến: “Anh Tuấn Sinh, ngoài giải sầu ?”
*
Cũng thật khéo, hôm nay Tần Tương tỉnh dậy khá sớm, lúc Vương Tuấn Sinh cửa cô liền thấy động tĩnh. Vốn dĩ lười động, nhưng nghĩ đến hôm nay về nhà đẻ một chuyến, vẫn là nên dậy sớm một chút.
Rửa mặt xong, ngoài vệ sinh cũng thấy Vương Tuấn Sinh . Thấy cổng viện mở, cô bước ngó nghiêng xung quanh, vặn thấy Vương Tuấn Sinh cùng Thôi Hồng đang từ phía đông .
Khoảnh khắc thấy cô, Thôi Hồng đầy mặt hoảng loạn, tiếp theo mặt liền trắng bệch, đồ vật trong tay cũng rơi xuống đất: “Tương Tương...”
Bộ dạng giống như làm chuyện gì với Tần Tương .
Mà Vương Tuấn Sinh khi trải qua sự khuyên giải ôn nhu của Thôi Hồng buổi sáng, tâm tình lúc cũng đến nỗi tệ.
vì , lúc đối mặt với Tần Tương chút chột , giống như đàn ông làm chuyện vợ bắt quả tang.
Ngay đó thản nhiên. Tần Tương cô chướng mắt ? Vậy lúc để cô xem, đàn ông cô thèm để ý khác để ý, đàn ông cô hiếm lạ khác hiếm lạ. Huống chi Thôi Hồng là bạn của Tần Tương, bất quá chỉ là vài câu tâm sự, cũng tính là chuyện lớn gì.
Vương Tuấn Sinh ôn hòa với Thôi Hồng: “Trời lạnh, cô về sớm một chút .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-24-bi-bat-gap.html.]
Thôi Hồng lắc đầu, vẻ mặt lo lắng tới mặt Tần Tương, : “Tần Tương, như nghĩ .”
Tần Tương buồn : “Tôi nghĩ cái gì?”
Thôi Hồng: “Tớ...”
“Chúng chỉ là chuyện thôi.” Vương Tuấn Sinh cắt ngang lời Thôi Hồng, với Tần Tương: “Trời lạnh quá, chúng về thôi.”
Thôi Hồng vẻ mặt nôn nóng, tựa hồ thật sự sợ Tần Tương nghĩ nhiều.
Tần Tương : “Được , chỉ là tình cờ gặp mấy câu thôi , chuyện lớn gì. Quan hệ giữa chúng thế nào, tớ còn thể lo lắng ? Về , lạnh lắm.”
Nói xong Tần Tương xoay thẳng sân. Thôi Hồng nước mắt, với Vương Tuấn Sinh: “Anh Tuấn Sinh, xin , hình như em gây rắc rối cho .”
Nhìn bộ dáng áy náy của cô so sánh với Tần Tương, Vương Tuấn Sinh ngược cảm thấy Tần Tương chuyện bé xé to. Nếu tin tưởng bọn họ, làm gì trực tiếp đầu bỏ như . Hắn nén tính tình với Thôi Hồng: “Cô việc gì, tin tưởng chúng ? Chúng cây ngay sợ c.h.ế.t , sợ khác .”
Nói xong Vương Tuấn Sinh đặt bó củi ở ven tường, hai tay đút túi về nhà.
Thôi Hồng tại chỗ, khóe miệng nhếch lên một độ cung. Cô cảm thấy một việc tuy rằng thể nóng vội, nhưng cũng thể quá chậm chạp. Có những đàn ông cũng tảng đá cứng thể lay chuyển. Sách lược của cô sai, phương hướng nỗ lực cũng sai, cô chỉ cần tìm một cơ hội thích hợp chọc thủng tầng giấy cửa sổ là đủ . So với tương lai đạt , chút mất mặt và tiếng hiện giờ tính là gì.
Vương Tuấn Sinh sân, Tần Tương về phòng. Lúc chị em dâu Thôi Liên Hoa và Thái Hồng Diễm cũng dậy.
Thái Hồng Diễm thấy bếp lò nhóm lửa, khó hiểu : “Hôm nay đến phiên nhà chú Ba ? Sao còn nhóm lửa?”
Vừa nghĩ liền là vẫn đang giận dỗi đây mà. Thôi Liên Hoa nén giận : “Nó làm thì con làm , con gì cũng là chị dâu cả.”
Thái Hồng Diễm vô cớ mắng tức khắc vui. Vương Tuấn Sinh vội : “Chị dâu, vất vả cho chị .”
Thái Hồng Diễm nghẹn một cục tức : “Thôi, vợ chú kiều quý, là cái phận hèn mọn, để làm.”
Nói xong bếp.
Vương Tuấn Sinh cảm thấy Tần Tương chút quá đáng, liền đẩy cửa nhà chất vấn: “Hôm nay đến phiên phòng Ba nấu cơm, em ?”
Tần Tương kỳ quái : “Anh phòng Ba ?”
Vương Tuấn Sinh sửng sốt: “Anh là đàn ông.”
“Đàn ông thì làm ? Đàn ông ăn cơm ?” Tần Tương chọc : “Anh hai chúng ai đại học cũng giống . Anh xem thể giống ? Nếu hiện tại là sinh viên, là dựa mà ăn cơm, sai nấu cơm ? Nói đến cùng vẫn là bởi vì các cảm thấy phụ nữ nên ở nhà sinh con đẻ cái, nuôi dưỡng già trẻ lớn bé trong nhà cho các . Anh thích hầu hạ như thì tìm bảo mẫu , tìm làm gì?”
Vương Tuấn Sinh cảm thấy cô chính là vô cớ gây rối: “Chúng đang chuyện nấu cơm đàng hoàng, em lôi thôi nhiều chuyện như làm gì. Trong nhà đều là chị dâu và làm việc, tại em thể làm? Anh cho em , cái đại học thật sự sẽ cho em thi .”