Toàn là hạng gì .
Thấy Tần Dương đến, Lưu Tú Phượng vội vàng chạy tìm Lý Văn Tĩnh.
Tần Dương cũng nhiều lời, trực tiếp đó tiếp đón khách, Tần Tương cũng chẳng mà hỏi.
Đến hơn một giờ, là lúc phiên chợ đông nhất, hai em một phen bận rộn. Mãi cho đến hơn ba giờ chiều, mới dần vãn, Tần Tương xoa bụng : “Anh ba, đói quá.”
“Anh thấy bên bán bánh nướng, để mua.”
Tần Tương giữ : “Anh trông hàng , để em mua.”
Cô chạy sang bên mua sáu cái bánh nướng, còn mua một miếng thịt dê, về với Tần Dương: “Về nhà chúng hầm canh dê uống.”
“Được.” Tần Dương thu dọn những thứ còn lên xe, khu chợ một cái : “Đi thôi, về nghỉ ngơi.”
Một ngày như quả thật chút mệt mỏi.
Tần Dương cho Tần Tương kéo xe, Tần Tương : “Anh ba, em yếu ớt đến thế , chúng là phiên kéo mà.”
Tần Dương lời cô: “Em cứ yên đấy, thật sự việc gì làm thì học bài .”
Lúc về, xe vơi bớt quần áo nên nhẹ hơn nhiều, mất hơn một tiếng đồng hồ cuối cùng cũng về đến huyện.
Hai em đun nước rửa mặt mũi , Tần Tương cầm một bộ quần áo, tất và mấy thứ linh tinh chuẩn ngoài: “Anh ba, em qua nhà bác Hồ một chuyến.”
“Anh cùng, chuyện với Vạn Niên.”
Tần Tương bất đắc dĩ: “Anh ba, cần lúc nào cũng theo em , ở trong huyện chuyện gì .”
“Anh thật sự tìm Vạn Niên chuyện phiếm mà.” Tần Dương thấy cô tin, đành : “Em quên , hai bọn là bạn hợp tác lâu năm, nên hỏi xem hợp tác với ai ?”
Nghĩ , Tần Tương cũng thấy ngại, cho đúng thì chính là cô cướp mất bạn hợp tác của Tôn Vạn Niên.
“Vậy thôi.”
Hai em khỏi cửa, gặp Kiều Tuệ Lan nhà bên cạnh và con dâu bà từ trong nhà . Khi thấy Tần Tương, Kiều Tuệ Lan giật , vội kéo con dâu lùi đóng sầm cửa.
Tần Tương chớp chớp mắt, hiểu gì cả: “Em đáng sợ lắm ?”
Tần Dương ha hả: “Có lẽ là dọa ?”
Hai , bật thành tiếng, bất giác nhớ đến chuyện ma ám đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-126.html.]
Trên đường đến nhà họ Tôn, Tần Tương cuối cùng cũng mở miệng hỏi: “Hôm nay …”
“Dừng.” Tần Dương ngắt lời cô, vẻ mặt chán ghét: “Anh nhắc đến , ghê tởm lắm, em chỉ cần nhớ kỹ, ba của em sẽ tìm như làm vợ là .”
Tần Tương ngờ phản ứng của ba lớn như . Kiếp , ba hề với cô những điều , nhưng cuối cùng vẫn cưới Lý Văn Tĩnh. Nếu ba thích Lý Văn Tĩnh đó, thậm chí còn ghét cô , tại cuối cùng vẫn kết hôn với cô ?
Vì chuyện kiếp , Tần Tương cha của chị dâu ba tương lai là cán bộ trong huyện, cha cô chút quyền thế trong chính quyền, tính tình khá ngang ngược. Chẳng lẽ ba gài bẫy hoặc ép buộc nên mới cưới Lý Văn Tĩnh?
Tần Tương nghĩ đến cuộc sống và tình trạng hôn nhân của ba ở kiếp mà khỏi rùng , vội với Tần Dương: “Anh ba, tuy vài lời thích , nhưng em vẫn nhắc nhở .”
Thấy cô nghiêm túc, Tần Dương dù nhắc đến cũng lắng , bèn ừ một tiếng.
Tần Tương : “Anh ba, em thấy phụ nữ đó giống như thần kinh bình thường. Người như mà chấp niệm với thì chuyện . Lỡ như vì để đạt mục đích mà cô giở trò gì với thì ? Cho nên ba, nhất định luôn đề phòng một chút.”
Tần Dương sững sờ: “Không đến mức đó chứ?”
“Sao đến mức đó chứ.” Tần Tương thấy ba để tâm thì sốt ruột: “Anh nghĩ Thôi Hồng xem, cũng vì đạt mục đích của mà cấu kết với Vương Tuấn Sinh ? Tuy Vương Tuấn Sinh trong chuyện cũng trong sạch. những chính là như , vì đạt mục đích mà từ thủ đoạn. Lòng phòng thể , chúng đề phòng một chút. Nếu thật sự trúng kế thì muộn.”
Thấy cô sốt ruột, Tần Dương : “Được , ba , gặp cô sẽ tránh xa, đến gần là chứ gì?”
Tần Tương mỉm : “Vâng.”
Khi đến nhà họ Tôn, bác Hồ và Tôn Vạn Niên đều ở nhà. Bác Hồ thấy họ đến thì vui: “Mau nhà .”
Rồi bà cất cao giọng gọi Tôn Vạn Niên gặp Tần Dương.
Nhà bác Hồ ở tầng hai, chẳng mấy chốc lầu xuất hiện bóng dáng Tôn Vạn Niên: “Tần Dương, Tần Tương, lên nhà lầu .”
“Đi nào, lên lầu .” Bác Hồ cũng nhiều lời với khác, dẫn họ lên lầu. Thấy bà dẫn một cô gái xinh , liền hỏi thăm về Tần Tương.
Bác Hồ vui vẻ : “Thôi nhé, con trai bà thì thèm để mắt tới .”
Ba lên lầu, bác Hồ : “Các bà cháu đừng để bụng, thấy dẫn cô gái nào về là hỏi.”
Tần Tương : “Không ạ, cũng ác ý.”
Đương nhiên, cũng chỉ vì cho rằng cô còn độc nên mới hỏi, một khi họ cô là ly hôn, đảm bảo ai nấy đều chạy nhanh hơn thỏ. Tần Tương quá quen với chuyện . Ngay cả ruột còn hiểu cô, cảm thấy cô mất mặt, huống chi là khác.
Đến nhà họ Tôn, Tần Tương chào hỏi Tôn Vạn Niên xong, liền cùng Tần Dương sang một bên chuyện. Bác Hồ kéo tay Tần Tương hỏi han cô về những chuyện đường .
Đương nhiên, Tần Tương cũng ngốc đến mức cái gì cũng kể, cô chỉ lựa những chuyện để , đặc biệt là sự đổi trong cách ăn mặc và sinh hoạt của ở Hàng Thành, khiến bác Hồ mà ngớt lời kinh ngạc.
Tần Tương đưa đồ mang đến: “Bác gái, cháu cũng mang gì nhiều cho bác. Đây là hàng chúng cháu lấy từ xưởng may Ninh Thành, biếu bác và bác trai mỗi một bộ, còn tất và quần lót thì bác tự xem phân phát nhé.”