Tần Tương trịnh trọng gật đầu: "Em hiểu ạ." Cô dừng một chút, quyết định báo đáp cô Ninh, liền : "Cô Ninh, em tự học tiếng Anh cũng chút bí quyết, cho nên mới thể tự học như . Đợi em về sắp xếp mang đến cho cô nhé."
Ninh Tố Mai kinh hỉ : "Thật ?"
Tần Tương mỉm gật đầu: "Thật ạ. Cô Ninh yên tâm, em sẽ sắp xếp sớm nhất thể."
"Vậy thì quá." Ninh Tố Mai vui mừng khôn xiết, vẻ mặt cũng trở nên nhu hòa hơn, ghé sát Tần Tương nhỏ: "Cô cho em , giáo viên tiếng Anh trường dạy chán lắm, cảm giác còn bằng em."
Tần Tương bật : "Dù các cô cũng là dân chính quy, vẫn khác em chứ ạ."
Từ năm 77 khôi phục thi đại học đến nay cũng vài năm, những năm đầu sinh viên nghiệp xong, theo ngành giáo dục. Tuy nhiên giáo viên tiếng Anh ở huyện đều là sinh viên nghiệp hệ cao đẳng ở tỉnh lỵ, so cũng tạm . kiếp cô trải qua thực tiễn mài giũa, đừng , ngay cả khẩu ngữ cũng . Sau khi hai đứa con thi đại học, để làm một , cô cũng theo học một . Lần trừ vài điểm, Tần Tương cũng nghĩ là do vấn đề của , mà là do tiếng Anh thời và đời vẫn chút khác biệt, đây là điểm cô cần chú ý.
Bận rộn một hồi , là 5 giờ chiều. Vừa khỏi cổng trường, liền thấy Tần Dương đang giằng co với bác bảo vệ ở cổng. Tần Tương đau đầu, vội vàng chạy tới: "Anh ba, đến đây?"
Bác bảo vệ về phía : "Cậu cũng là trai cháu ?"
Tần Tương : "Vâng, buổi sáng là hai cháu, là ba cháu ạ."
Bác bảo vệ đ.á.n.h giá Tần Dương một lượt, cứ cảm thấy trông giống , nhưng Tần Tương là ruột, thì chắc cũng đến nỗi nào. Chỉ là trong lòng vẫn thầm nhủ, em ruột mà trông khác quá.
Tần Tương chào tạm biệt bác bảo vệ, đầu Tần Dương: "Anh ba, thôi."
Hai lười về nhà nấu nướng, dứt khoát ăn cơm tối ở bên ngoài. Trong lúc ăn cơm, Tần Tương báo cáo tình hình hôm nay với ba. Tần Dương tán đồng : "Hay là em cứ học , bán hàng cho em?"
"Không , hai em cùng ." Tần Tương ba : "Em coi trọng cơ hội . Ngày mai là phiên chợ xã Đại Trang, sáng mai chúng qua đó."
Tần Dương em gái tính toán nên thêm gì nữa: "Được."
Về nhà thu dọn đơn giản một chút, Tần Tương kiểm hàng mang về, mở những cuốn sách giáo khoa cấp ba cũ chuẩn học bài.
Trên sách giáo khoa vẫn còn những dòng ghi chú cô năm xưa, kiến thức học khắc sâu trong đầu. Tần Tương thở phào nhẹ nhõm, tính toán bắt đầu ôn từ môn Vật lý là điểm yếu của .
Học bao giờ là thừa, cần thiết học.
Học một lúc, Tần Dương đây hỏi cô: "Nhiều quần áo như , ngày mai chúng làm mang đến chợ phiên?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-122-chuan-bi-khoi-nghiep.html.]
Câu hỏi làm Tần Tương ngớ , cô vỗ trán : "Nhìn em , thật sự quên béng mất chuyện . Để em tìm bác Lưu hỏi mượn xe xem ."
"Thôi, đừng hỏi, để tìm đội xe mượn một chiếc xe đẩy tay. Có điều xã Đại Trang cách huyện thành xa, bộ ít nhất cũng một tiếng rưỡi, chúng cửa sớm một chút."
Thấy ba tính toán đấy, Tần Tương hì hì: "Anh ba, suy nghĩ chu đáo thật, tiềm chất làm ông chủ đấy."
Tần Dương lười đôi co với cô, xong liền ngoài mượn xe đẩy.
Tần Tương thở dài, xoa xoa trán. Vẫn là quá nghèo, nếu tự mua một chiếc xe ba bánh thì mấy. thời đại tiền là thứ , một chiếc xe ba bánh cũng rẻ .
Học bài đến 10 giờ, Tần Tương rửa mặt ngủ. Ngày hôm mới 6 giờ sáng Tần Tương bò dậy, vệ sinh cá nhân nấu cơm ăn.
Cơm nước xong trời mới sáng, hai em liền cửa chợ phiên.
Chiếc xe đẩy tay Tần Dương mượn của đội xe, cũng nhờ quan hệ với bên hậu cần nên mới vui vẻ cho mượn.
Về phần hàng trị giá 600 đồng mang về , Tần Tương lấy 300 chiếc quần áo, tất cũng lấy mỗi loại một trăm đôi. Chợ xã Đại Trang tuy nhỏ, nhưng điều kiện kinh tế bên kém hơn Ninh Thành một chút, sức mua cũng khó tính toán.
Hơn nữa bán tất và quần lót chỉ kiếm chút tiền lẻ, khi vốn cô mới nghĩ đến việc tích cóp từ những thứ nhỏ nhặt . Hiện tại khác, vụ làm ăn ở Ninh Thành giúp cô chút vốn liếng, cho nên kiếm tiền to vẫn bán quần áo, bán quần áo mới là đầu tàu.
Ra khỏi cửa, Tần Dương : "Em lên xe ."
Tần Tương liền leo lên: "Lát nữa chúng đổi kéo xe nhé." Lúc trời sáng hẳn, buổi sớm vẫn còn chút se lạnh.
Mãi đến khi ánh mặt trời rạng rỡ, Tần Tương đổi ca kéo xe một lúc, lên xe, lấy sách Hóa học trong túi xách xem.
Sở dĩ lấy sách Hóa là vì Hóa và Lý của cô tương đối yếu. Vật lý cần tính toán nhiều, Hóa học thì khác, nhiều phần cần học thuộc lòng, cô chọn những phần cần học thuộc để xem .
Còn Ngữ văn, Toán và Tiếng Anh, ngày thường ở nhà học cũng .
Tần Dương thấy cô xe sách, nhịn : "Lắc lư thế hại mắt lắm. Em xem, cứ thành thật học , cứ lăn lộn thế ."
Nghe , Tần Tương : "Anh ba, mà tin tưởng vụ buôn bán thì thể trực tiếp từ chức theo em làm luôn?"
Sau đó cô : "Nếu từ chức, chừng mắng em là chổi cố ý hại đấy."
Điều khả năng. Công việc của Tần Dương tuy biên chế chính thức, nhưng lương cao, thi thoảng cũng chút phúc lợi. Liên Phượng Anh vì chuyện mà kiêu ngạo trong thôn, làm mai cho ba cô cũng ít.