Trì Noãn Vân Gia Bảo chen lấn lùi hai bước, cô vững , liền thấy tiếng c.h.ử.i rủa của Vân Gia Bảo vang lên.
“Nó nó não úng nước ? Để phúc nhà họ Lưu hưởng, chạy đến cái chỗ rách nát của mày ở? Biết điều chút , đừng lo chuyện bao đồng!”
“Chuyện bao đồng?” Trì Noãn lạnh một tiếng, hề sợ hãi đón lấy ánh mắt của Vân Gia Bảo, “Cuộc đời của Tĩnh Tĩnh chuyện bao đồng. Các vì tiền, đẩy con bé hố lửa, cái gọi là phạm pháp!”
“Phạm pháp?”
Vân Gia Bảo như thấy chuyện lớn nhất thiên hạ, nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn nhà.
“Tao phi, ở nhà tao, ông đây chính là pháp luật! Tao cho mày , chị tao mà ngoan ngoãn về gả cho Lưu, làm hỏng chuyện của ông, ông cho mày ở cái đại viện cũng sống yên ! Mày một con nhà quê lên, đàn ông nhà, tưởng thật sự chống lưng cho mày ?”
Trong lòng Trì Noãn phẫn nộ, tim trầm xuống, nắm chặt nắm đấm.
Mẹ của Vân Tĩnh Tĩnh mà vì cái gọi là tiền đồ của con trai, thể từ thủ đoạn bức ép con gái như , thậm chí tiếc uy h.i.ế.p giúp đỡ cô bé.
Vân Gia Bảo cũng mặc kệ sự tức giận của Trì Noãn, trực tiếp sải bước định trong phòng.
Trì Noãn theo bản năng chắn mặt Vân Gia Bảo, ngăn cản hướng của : “Cậu làm như , sẽ gọi lính gác đến ngay lập tức, bắt . Cậu hậu quả của việc tự ý xông nhà quân nhân là gì !”
Vân Gia Bảo quả thực lời của Trì Noãn dọa cho lùi một bước, đại viện là nhờ huy chương quân đội của bố , là nhà quân nhân, lâu về thăm, lúc mới lừa lính gác cho qua.
Nếu Trì Noãn thật sự gọi đến, hậu quả của quả thực dám tưởng tượng.
Vân Gia Bảo hung hăng trừng mắt Trì Noãn một cái, nghiến răng nghiến lợi : “Được! Mày đợi đấy cho tao! Con mụ họ Trì! Ông đây sẽ tha cho mày !”
Vân Gia Bảo xong, nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, sải bước rời , đóng sầm cửa .
Tiếng cửa đóng “Rầm” một cái, dọa Trì Noãn run b.ắ.n cả .
Trì Noãn mất một lúc mới bình tâm trạng.
lời đe dọa của Vân Gia Bảo giống như một tảng đá nặng nề, đè lên n.g.ự.c cô.
Cô đoán chuyện sẽ kết thúc dễ dàng như , nhưng ngờ khó khăn đến thế.
Trì Noãn thở dài, định gọi Vân Tĩnh Tĩnh .
Quay đầu thấy Vân Tĩnh Tĩnh thò đầu , đang cô với vẻ mặt đầy áy náy.
“Chị Trì Noãn… xin , là em liên lụy chị.”
Vân Tĩnh Tĩnh xong, cẩn thận đóng cửa .
“Nặc Nặc ngủ ?”
Trì Noãn trong phòng, đèn tắt .
Vân Tĩnh Tĩnh khẽ gật đầu.
Trì Noãn chút nên mở lời thế nào, chằm chằm Vân Tĩnh Tĩnh một lúc, : “Vừa nãy…”
“Em đều thấy , chị Trì Noãn, là em liên lụy chị, em thấy, là em về thôi.”
Vân Tĩnh Tĩnh cúi đầu, cạy cạy da c.h.ế.t tay.
Cô bé thấy Trì Noãn vì chuyện của mà Vân Gia Bảo uy hiếp.
Đứa em trai của cô bé, từ nhỏ là một tiểu bá vương, khi lớn lên bố cô bé quanh năm ở nhà, Vân Gia Bảo càng vô pháp vô thiên, bây giờ mới hơn mười ba tuổi bỏ học sách nữa, ngày nào cũng lêu lổng bên ngoài, Vân còn chiều chuộng .
Trì Noãn dáng vẻ của Vân Tĩnh Tĩnh, trong lòng càng thêm đau xót.
Cô kéo tay Vân Tĩnh Tĩnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô bé trong lòng bàn tay, như truyền sức mạnh cho cô bé: “Tĩnh Tĩnh, đừng cúi đầu, câu nam nhi đầu gối vàng, con gái đầu mũ phượng, cho nên, đừng vì bất cứ chuyện gì mà làm khổ bản , đời chỉ bấy nhiêu năm, bản sống thoải mái, cuộc đời mới đáng giá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-my-nhan-mang-thai-theo-quan-bi-han-tu-manh-me-hon-den-phat-khoc/chuong-86-uy-ban-gia-thuoc-tim-den.html.]
Vân Tĩnh Tĩnh cúi đầu, vai run lên, mặc cho nước mắt lăn dài má, rơi xuống quần, loang một mảng nước mắt.
“Chị Trì Noãn… em…”
Trì Noãn nhẹ nhàng chặn môi cô bé , lắc đầu khẽ : “Không Tĩnh Tĩnh, chị tin, cái hố em cũng thể bước qua. Chị lúc bằng tuổi em Nặc Nặc, lúc đó chị cũng tưởng cuộc đời kết thúc , nhưng chị bao giờ hối hận vì sinh Nặc Nặc.”
“Em cũng sẽ vượt qua thôi.”
Trì Noãn kiên định Vân Tĩnh Tĩnh, ngừng khích lệ cô bé.
Vân Tĩnh Tĩnh ngẩng mặt lên, lúc nước mắt ngừng rơi.
Cô bé c.ắ.n chặt môi , khó khăn gật đầu.
Trì Noãn bây giờ gì với Vân Tĩnh Tĩnh cô bé cũng lọt, chỉ đành bảo Vân Tĩnh Tĩnh đừng nghĩ nhiều, nghỉ ngơi sớm.
“Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, bây giờ việc em cần làm là, học y cho , đó trở thành chỗ dựa của chính .”
Vân Tĩnh Tĩnh thấy câu , mờ mịt ngẩng đầu Trì Noãn.
“Trở thành chỗ dựa của chính ?”
Cô bé lẩm bẩm lặp một .
Trì Noãn gật đầu: “, trở thành chỗ dựa của chính , đợi em đủ tự tin, cần dựa dẫm bất kỳ ai, em thể với bất kỳ ai.”
Vân Tĩnh Tĩnh cẩn thận nghiền ngẫm câu .
Trì Noãn thêm gì với Vân Tĩnh Tĩnh nữa, xoay về phòng.
Đêm nay, tâm trạng của cả hai đều vô cùng phức tạp.
Sáng sớm hôm , Trì Noãn đang chuẩn đưa Trì Tiểu Nặc đến nhà Trương Mai, đó cùng Vân Tĩnh Tĩnh đến Đội huấn luyện y tế học.
Vừa mở cửa, liền thấy Vân dẫn ở cửa.
Bên cạnh Vân là một đàn ông trung niên mặc áo đại cán màu xám, đeo kính, vẻ mặt nghiêm túc.
Trì Noãn từng gặp ông , nhưng khí chất và dáng vẻ đó, đại khái đoán , là cán sự Triệu Lâm của Ủy ban gia thuộc.
Cán sự Triệu tay cầm cuốn sổ, thấy Trì Noãn mở cửa thì mày nhíu chặt, ánh mắt cô đầy vẻ dò xét và tán thành.
Ánh mắt Trì Noãn lướt qua hai ở cửa, phía hai còn hai bà tám thích xem náo nhiệt, đang chỉ trỏ về phía Trì Noãn.
Mẹ Vân thấy Trì Noãn , vội vàng chỉ Trì Noãn hét lên: “Cán sự Triệu, ông xem! Chính là nó! Chính là nó giữ con gái cho về nhà!”
Nói xong, bà còn diễn kịch.
Bộ dạng đau lòng ôm ngực, còn nặn vài giọt nước mắt, ngay cả giọng cũng trở nên đau khổ hơn nhiều: “Ôi chao, làm mà lòng đau như cắt! Không con gái ruột nhưng nuôi như con gái ruột, bây giờ hiểu chuyện như thế, dụ dỗ, giờ đến nhà cũng cần nữa.”
Trì Noãn thấy diễn xuất của Vân vô cùng chân thật, mày càng nhíu chặt hơn.
Cô còn kịp biện giải, Cán sự Triệu lạnh lùng mở miệng: “Đồng chí Trì Noãn, chúng nhận phản ánh của đồng chí Vân Tĩnh Tĩnh, cô can thiệp chuyện nội bộ gia đình họ, ngăn cản Vân Tĩnh Tĩnh về nhà. Có chuyện ?”
Trì Tiểu Nặc thấy lạ chút sợ hãi, nắm chặt lấy áo Trì Noãn.
Trì Noãn sợ làm con gái sợ, bèn đẩy Trì Tiểu Nặc phòng trong, bản thì chắn ở cửa, ngăn cản hai xông .
“Cán sự Triệu, sự việc như bà . Hơn nữa đồng chí Vân Tĩnh Tĩnh trưởng thành, cô tự nhiên quyền lựa chọn việc học tập và cuộc sống của . Cô về nhà , chuyện cũng tính.”
“Cán sự Triệu, ông nên hỏi xem ? Tại đồng chí Vân Tĩnh Tĩnh về nhà? Chẳng lẽ là vấn đề của Vân Tĩnh Tĩnh ?”
Cán sự Triệu nghĩ nghĩ, cảm thấy chút đạo lý, bèn đầu sang Vân, sắc mặt cũng nghiêm túc hơn vài phần: “Rốt cuộc là chuyện gì thế ?”