Vân Tĩnh Tĩnh ôm mặt, thể tin nổi , giọng chút run rẩy.
“Mẹ…”
Mẹ Vân tức giận thôi, thấy Vân Tĩnh Tĩnh gọi , giơ tay định đ.á.n.h mặt cô bé.
“Mày to gan thật, còn dám từ chối chồng tao tìm cho mày! Hôm nay bất kể thế nào, mày xin cho tao!”
Mẹ Vân định đ.á.n.h mặt cô bé.
Vân Tĩnh Tĩnh theo bản năng nhắm mắt , nhưng cơn đau trong tưởng tượng hề đến.
Cô bé mở mắt , liền thấy Trì Noãn đang chắn mặt , hứng trọn cái tát .
“Chị Trì Noãn!”
Vân Tĩnh Tĩnh cuống cuồng, lên xem Trì Noãn thế nào.
Trì Noãn lắc đầu với cô bé, sang của Vân Tĩnh Tĩnh, trong mắt lộ một tia tức giận.
“Vị đồng chí , Tĩnh Tĩnh làm sai cái gì cả, bà xông lên phân biệt trắng đen trái tát con bé một cái, bà từng nghĩ đến việc gây tổn thương lớn cho con bé ?”
Trì Noãn che chở chặt chẽ cho Vân Tĩnh Tĩnh ở phía , bản thì chút sợ hãi Vân Tĩnh Tĩnh.
Mẹ Vân Tĩnh Tĩnh đ.á.n.h giá Trì Noãn từ xuống một lượt, trong mắt lộ vẻ khinh thường: “Cô là đứa nào ở chui ? Tôi đang dạy dỗ con , liên quan gì đến cô?”
Trên mặt Trì Noãn đau rát, nhưng cô lùi nửa bước, vẫn bảo vệ Vân Tĩnh Tĩnh đang sợ hãi run rẩy lưng thật chặt.
Nhìn thẳng mắt Vân, xung quanh càng lúc càng đông, Trì Noãn chẳng hề sợ hãi, ngược kiên định mở miệng.
“Tôi là ai quan trọng. Quan trọng là, Tĩnh Tĩnh là một con độc lập, vật phụ thuộc của ai, càng thể là món hàng dùng để giao dịch! Con bé quyền lựa chọn cuộc đời của , lựa chọn học y, lựa chọn bạn đời tương lai, con bé làm gì thì đều thể làm theo ý . Chứ bà giống như xử lý một món đồ nội thất cũ, tùy tiện bán con bé cho một mà con bé hiểu rõ, thậm chí thể là kẻ phẩm hạnh đoan chính!”
Lời của Trì Noãn giống như một cây kim, đ.â.m trúng dây thần kinh nhạy cảm nhất của Vân.
Khuôn mặt bảo dưỡng của bà trong nháy mắt trở nên vặn vẹo, rít lên phản bác: “Mày hươu vượn cái gì! Tao là nó! Tao tìm nhà chồng cho nó là chuyện thiên kinh địa nghĩa! Tao vì nó bao nhiêu năm nay, lo nát cả lòng, coi nó như con gái ruột mà đối đãi, tìm một đàn ông điều kiện gả , để nửa đời của nó cơm áo lo, tao sai ở ?”
Mẹ Vân càng càng kích động, ngón tay duỗi sắp chọc mũi Trì Noãn: “Mày tao tìm cho nó là ai ? Là con trai độc nhất của ông chủ Lưu khai thác mỏ! Trong nhà đầy tiền! Gả qua đó nó chính là mợ chủ hưởng phúc! Không sướng gấp trăm việc nó ở cái chỗ rách nát học cái nghề y mệt c.h.ế.t mệt sống ?!”
“Hưởng phúc?” Trì Noãn hề lùi bước, khóe miệng nhếch lên một nụ châm chọc, “Nếu thật sự là hưởng phúc, tại Tĩnh Tĩnh thà trốn ở nhà cũng chịu về? Nếu thật sự là cho con bé, tại bà dám để con bé và đối phương tiếp xúc, tìm hiểu bình thường, mà dùng cách bức ép, đ.á.n.h mắng để trấn áp con bé?”
Trì Noãn thẳng mắt Vân, lộ một tia lạnh lẽo: “Bà rốt cuộc là vì hạnh phúc của con bé, là vì tư tâm bám víu giàu của chính bà, hoặc là để đổi lấy lợi ích lớn hơn?”
Từng câu từng chữ của Trì Noãn đ.â.m thẳng tim đen của Vân, khiến cho một học viên hiểu chuyện và nhà quân nhân ngang qua xung quanh đều gật đầu lia lịa, ánh mắt Vân cũng trở nên khinh bỉ.
Mẹ Vân vạch trần tâm tư đám đông, lập tức thẹn quá hóa giận, tức đến mức run rẩy: “Mày… Mày bớt ở đây ngậm m.á.u phun ! Đây là việc nhà họ Vân chúng tao, còn đến lượt một ngoài như mày chỉ tay năm ngón! Vân Tĩnh Tĩnh, mày qua đây cho tao! Hôm nay, mày bắt buộc theo tao về, định xong hôn sự với công t.ử nhà họ Lưu!”
Mẹ Vân xong liền định vòng qua Trì Noãn để lôi kéo tay Vân Tĩnh Tĩnh.
“Con về!” Vân Tĩnh Tĩnh trốn lưng Trì Noãn, lớn tiếng lóc, “Mẹ! Cái tên Lưu Tiểu Hổ là loại gì chẳng lẽ ? Hắn cả ngày chơi bời lêu lổng, công ăn việc làm đàng hoàng, cậy trong nhà mấy đồng tiền mà ức h.i.ế.p nam nữ, danh tiếng thối nát ! Mẹ bắt con gả cho , chẳng là đẩy con hố lửa ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-my-nhan-mang-thai-theo-quan-bi-han-tu-manh-me-hon-den-phat-khoc/chuong-84-su-gay-kho-de-cua-me-van.html.]
“Mày thì cái gì!” Mẹ Vân nghiêm giọng cắt ngang, “Đàn ông lúc trẻ ai chẳng chơi bời? Lập gia đình sẽ thu tâm dưỡng tính thôi! Nhà họ Lưu tiền thế, mày gả qua đó, nhà họ Vân chúng cũng thơm lây, còn cả em trai mày nữa, nhà chúng …”
Mẹ Vân một nửa, đột nhiên im bặt, nhận trong lúc tình thế cấp bách lỡ miệng!
“Em trai?”
Trì Noãn lạnh một tiếng.
“Hóa là thế. Để trải đường cho con trai ruột của bà, nên hy sinh hạnh phúc cả đời của Tĩnh Tĩnh con ruột? Dùng hôn nhân của con gái để đổi lấy tiền đồ cho con trai, đây chính là cái gọi là cho con bé của bà ?”
Câu giống như một quả bom, khiến xung quanh ồ lên một mảnh.
Cái mũ trọng nam khinh nữ, bán con gái cầu vinh chụp chặt lên đầu Vân.
Những ánh mắt khinh bỉ và lên án xung quanh khiến mặt Vân lúc xanh lúc trắng.
“Mày… Mày bậy!”
Mẹ Vân mất kiểm soát hét lên một tiếng.
xem náo nhiệt xung quanh càng lúc càng đông, tiếng lên án cũng càng lúc càng lớn, bà hôm nay khó cưỡng ép đưa Vân Tĩnh Tĩnh .
Trong đám còn mấy nhà quân nhân lớn tuổi nhận phận của bà , lúc đang bên cạnh bàn tán về bà .
“Ấy, chẳng là vợ của lão Vân ?”
“ , mấy năm sinh cho lão Vân một đứa con trai, tuy Tĩnh Tĩnh con ruột bà , nhưng cũng nuôi mười mấy năm , thế mà thực sự nhẫn tâm làm chuyện như !”
Mẹ Vân thấy tình thế , đầu hung hăng trừng mắt Trì Noãn một cái, nghiến răng nghiến lợi : “Được! Giỏi cho cái con ranh mồm mép lanh lợi ! Mày cứ đợi đấy cho tao! Chuyện xong ! Vân Tĩnh Tĩnh, mày bản lĩnh thì đừng về cái nhà !”
Bỏ câu tàn nhẫn , Vân hừ lạnh một tiếng, đầu đẩy đám đông rời .
Đám xung quanh cũng dần dần tản , nhưng những tiếng bàn tán vẫn truyền tai Vân Tĩnh Tĩnh và Trì Noãn.
Hốc mắt Vân Tĩnh Tĩnh ửng đỏ, bóng lưng rời của Vân, nước mắt ngừng tuôn rơi: “Chị Trì Noãn… xin … là em liên lụy chị…”
Trì Noãn ôm cô bé lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi: “Không , Tĩnh Tĩnh. Em làm đúng, đối với loại bức ép vô lý , thì nên .”
Vân Tĩnh Tĩnh nên lời, chỉ thể gật đầu trong lòng Trì Noãn.
Trì Noãn vẫn luôn kiên nhẫn an ủi Vân Tĩnh Tĩnh, bản thì về hướng Vân rời , trong lòng chút nghi hoặc.
Chị Trương Mai đây hình như với cô, Vân trưởng quan quanh năm ở nhà, mà mấy năm Vân m.a.n.g t.h.a.i sinh một đứa con trai…
Cô cứ cảm thấy chút kỳ lạ, dù thái độ của Vân trưởng quan đối với Vân Tĩnh Tĩnh , nhưng tại chuyện Vân trưởng quan ngăn cản?
Chuyện phức tạp, nhất thời cô cũng phân tích đầu đuôi.
Vẫn là đợi Vân Tĩnh Tĩnh bình tĩnh hỏi kỹ càng một chút.
Cô thể trơ mắt Vân Tĩnh Tĩnh, một cô gái như hủy hoại thế !