"Hiện tại..." Đối diện với ánh mắt mong chờ của Phương Nhu, Minh Đại vẫn quyết định sự thật: "Có khả năng sẽ để di chứng."
Phương Nhu như c.h.ế.t lặng, ngây tại chỗ. La Thành thấy cô buồn bã, tưởng cô đang xót xa cho , liền lên tiếng an ủi: "Phương... Tiểu Nhu, , em đừng lo lắng quá."
Phương Nhu gì, chỉ chằm chằm chân La Thành, thần sắc vô cùng phức tạp.
Minh Đại quan tâm đến bầu khí quỷ dị , đưa tay về phía Phan Tiểu Tứ: "Kéo."
Phan Tiểu Tứ lập tức đưa dụng cụ cần thiết tới, hai phối hợp nhịp nhàng, giúp Minh Đại rảnh tay hơn nhiều. Minh Đại rửa sạch vết thương cho La Thành giảng giải cho Phan Tiểu Tứ. Phan Tiểu Tứ học hành nghiêm túc, chỗ nào hiểu là hỏi ngay, mà hỏi trúng trọng tâm, khiến Minh Đại vô cùng hài lòng.
Lúc Phương Nhu mới nhận cái đứa "nhóc đen" mặt hóa là con gái. Trước đây cô chẳng mấy khi để ý chuyện trong thôn, chỉ ở làng bên một theo Minh Đại làm việc, dáng vẻ đó cô cứ ngỡ là con trai. Thời gian qua, Phan Tiểu Tứ ăn ké đồ ăn vặt ở phòng y tế, Minh Đại bồi bổ bằng t.h.u.ố.c bổ, chỉ cao lớn hơn mà ngũ quan cũng dần thanh tú .
Phương Nhu vô thức lướt qua mặt cô bé, cảm thấy chút gì đó quen thuộc. Suy nghĩ hồi lâu vẫn nhớ trong ký ức ai đen như , cô lắc đầu, nghĩ ngợi lung tung nữa.
Rất nhanh, Minh Đại xử lý xong vết thương. Tháo găng tay , cô La Thành và Phương Nhu, trịnh trọng : "Tôi nhắc cuối, đồng chí La, vết thương ở chân nặng, chú ý, để xảy chuyện gì nữa. Nếu còn thêm một như thế , chuẩn tinh thần cho việc đoạn chi đấy."
Mặt La Thành lập tức trắng bệch. Phương Nhu chân La Thành, đôi mày càng nhíu chặt hơn.
Sau khi thu gấp đôi tiền thuốc, nhóm ba Minh Đại rời , để hai trong phòng im lặng hồi lâu. Cuối cùng, vẫn là La Thành lên tiếng .
"Tiểu Nhu, nếu em để tâm... chuyện kết hôn của chúng thể coi như ."
Phương Nhu đáp ngay mà chằm chằm chân , trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh La Thành kiếp khi cô thấy cuối. Cuối cùng, cô mỉm dịu dàng: "Anh Thành, gì ! Em đồng ý ở bên thì thể ghét bỏ ! Em chỉ đang nghĩ, là chúng nên tích góp tiền đưa lên bệnh viện lớn tỉnh khám xem , dù thanh niên trí thức Minh cũng là học lỏm, y thuật chắc đáng tin cậy."
La Thành thấy cô những chê mà còn dành tiền đưa chữa bệnh thì cảm động khôn xiết. "Không cần Tiểu Nhu, y thuật của thanh niên trí thức Minh . Em yên tâm, khi khỏi hẳn sẽ ngoài nữa, như em cần lo lắng."
Phương Nhu lườm một cái đầy hờn dỗi: "Vẫn còn gọi thanh niên trí thức Phương ! Gọi em là Tiểu Nhu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-vo-chong-dien-phe/chuong-520-phan-tieu-tu-nham-trung-la-thanh.html.]
La Thành cái lườm tình tứ đó làm cho đỏ mặt, ngập ngừng gọi: "Tiểu Nhu!"
Trong lòng Phương Nhu nhẹ nhõm hơn nhiều, cái chân thương của La Thành cũng thấy thuận mắt hơn. Bây giờ chữa nghĩa là cách. Kể cả chữa , đợi đến khi La Thành kiếm bộn tiền, cô trở thành phu nhân của tỷ phú, còn lo khác nhạo lấy chồng thọt ? Họ chỉ nước ghen tị với cô thôi! Nghĩ đến đây, nụ của cô càng thêm ngọt ngào, khí trong phòng cũng trở nên ấm áp hơn.
Ngay khi La Thành đang ngượng ngùng định đề nghị đăng ký kết hôn, ngoài cửa vang lên giọng thiếu kiên nhẫn của Liễu Yến.
"Phương Nhu! Cô c.h.ế.t dí trong phòng đấy ! Đừng mà lười biếng! Cô còn 8 cái hố phân dọn !!"
Nụ mặt Phương Nhu lập tức cứng đờ. La Thành thấy động tĩnh, mỉm : "Tiểu Nhu, , em làm việc !"
Khóe miệng Phương Nhu giật giật hai cái, cuối cùng vẫn thể nhếch lên nổi, chỉ "ừ" một tiếng ngoài.
Trở phòng y tế, thấy lúc ai, Minh Đại bào một ít đá, thêm mứt trái cây tự làm, ba phần đá bào tươi mát lò. Phan Tiểu Tứ hì hì đón lấy, múc một miếng lớn bỏ miệng, lập tức cái lạnh làm cho rùng .
"Sư phụ, mùa hè mà ăn đá bào thì sướng nhất trần đời!!"
Minh Đại cũng múc một thìa bỏ miệng, thỏa mãn run lên một cái. Vừa ăn đá bào, Phan Tiểu Tứ thở dài tiếc nuối: "Tiếc quá, em chỉ vắng mặt một buổi trưa mà đồng chí La nẫng tay mất ."
Tay đang múc đá bào của Minh Đại khựng , cô và Cố Tư Niên liếc một cái, đồng thời về phía Phan Tiểu Tứ.
"Cô cái gì?"
Phan Tiểu Tứ đến ngẩn : "Em là, tiếc quá, em chỉ vắng mặt một buổi trưa mà đồng chí La cướp mất ."
Minh Đại nhướng mày: "Cô thích La Thành ?"
Phan Tiểu Tứ lắc đầu: "Không thích, nhưng hợp với em." Cô bé ưu sầu tiếp: "Sư phụ, cô cũng em lớn tuổi , cũng tìm đối tượng thôi. cảnh nhà em đặc thù, em thể lấy chồng bỏ mặc và em gái , nên em tìm nào thể chấp nhận việc em giúp đỡ nhà ngoại khi kết hôn. Ban đầu em nhắm trúng đồng chí La, cảnh nhà với nhà em cũng tám lạng nửa cân, chẳng ai chê ai, ghép với chắc là . Ai dè bản lĩnh, tìm một cô tiểu thư thành phố. Tuy cô tiểu thư giờ đang dọn phân, nhưng cũng là tìm đối tượng ."