Một Con Nhĩ thấy "mưa thỏ" rơi trong gian, hưng phấn ngao ngao kêu. Minh Đại dứt khoát lôi nó ngoài. Vừa tới nơi, thấy khung cảnh quen thuộc, Một Con Nhĩ ngay làm gì, nó nịnh nọt cọ cọ Minh Đại hai cái tự giác tìm hang thỏ. Minh Đại cái m.ô.n.g béo núc ních của nó lắc qua lắc mà bắt đầu lo lắng cho nó.
Cố Tư Niên kéo Minh Đại, vèo một cái, hai biến mất đỉnh núi. Một Con Nhĩ chẳng gì, vẫn đang chổng m.ô.n.g đào hang thỏ một cách hăng say. Nếu hai cái "sinh vật hai chân" cho nó kêu, nó gào lên vài tiếng cho thỏa thích .
Ngay đó, tâm nguyện của nó thành hiện thực.
"Ngao ngao ngao ngao ngao!!!!"
Cơn đau điếng ở m.ô.n.g khiến Một Con Nhĩ gào lên t.h.ả.m thiết, nó ngoắt đầu định c.ắ.n c.h.ế.t kẻ dám tập kích . Vừa đầu, thấy hình bóng quen thuộc!!
"Miêu ô!!" *Vợ ơi!!! Là vợ yêu của đây mà!!*
Quả nhiên là nó! Lúc ở chân núi, Cố Tư Niên nhận điều bất thường, Minh Đại dùng kỹ năng "Thăm bảo" quét qua thì thấy một con hổ. Quanh Lợn Rừng Lĩnh chỉ hai con hổ, một là Một Con Nhĩ, con còn chính là "vợ đại gia" của nó. Thế nên Minh Đại mới lôi Một Con Nhĩ .
Nhìn hiện trường "dạy chồng" quy mô lớn mắt, đúng là hai vợ chồng nhà sai ! Vợ của Một Con Nhĩ vốn còn chắc chắn cái con hổ béo đến mức vằn căng hết cỡ là lão chồng vô dụng của . Giờ thấy tiếng kêu, nó xác định luôn! Cái điệu bộ hèn hèn , đúng là nó ! Còn nữa, "miêu ô" là cái quỷ gì? Tên mập c.h.ế.t tiệt dám lén lút ngoại tình với con mèo nào lưng bà !
Cơn giận bốc lên đầu, vợ Một Con Nhĩ bồi thêm cho lão chồng đang sợ sệt một cú "ngoạm mông"!
"Ngao ngao ngao ngao!!!"
Minh Đại và Cố Tư Niên trong gian con hổ cái đang đuổi đ.á.n.h Một Con Nhĩ mà khỏi cảm thán: "Con hổ cái thật đấy!!"
Cố Tư Niên gật đầu, hài lòng vóc dáng cân đối của nó. Hổ là sức mạnh như thế , chứ béo như con lợn giống Một Con Nhĩ!
Một Con Nhĩ c.ắ.n m.ô.n.g đau điếng, "Thiết sa chưởng" của vợ vả đầu bốp bốp! Nó kêu " " bẹp xuống đất, phơi cái bụng trắng hếu , chỉ hy vọng vợ đ.á.n.h nhẹ tay một chút. Kinh nghiệm xương m.á.u bảo nó rằng, lúc càng chạy thì càng ăn đòn t.h.ả.m hơn!
Vợ Một Con Nhĩ tiếng kêu nũng nịu của nó càng thêm ngứa mắt, đ.á.n.h gầm gừ, đ.á.n.h cho Một Con Nhĩ nghi ngờ cả hổ sinh!
Dân làng đang làm việc chân núi thấy tiếng hổ gầm kinh hoàng từ Lợn Rừng Lĩnh vọng , sợ đến mức thi chạy về nhà! Chân Liễu Đại Trụ cũng nhũn . Vốn dĩ năm nay ông còn thấy may mắn vì lợn rừng xuống núi phá hoại, ai ngờ Lợn Rừng Lĩnh dành cho ông một "bất ngờ" lớn thế ! Lợn rừng xuống núi chắc là hổ ăn thịt hết chứ gì!! So với hổ thì thà để lợn rừng xuống núi còn hơn! Chuyện tính đây!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-vo-chong-dien-phe/chuong-485-vo-cua-mot-con-nhi-xuat-hien-ho-gam-kinh-dong-ca-thon.html.]
Thím Hoàng đang dắt cháu nội chạy về nhà, thấy Liễu Đại Trụ đực đó, liền vả cho một phát mũ rơm của ông: "Ngẩn đấy làm gì, mau tìm thanh niên trí thức Cố mà bàn bạc !"
Một câu thức tỉnh trong mộng, Liễu Đại Trụ "ờ ờ" hai tiếng, dẫn theo Liễu Khánh Dân và Liễu Quốc Cường chạy thẳng đến trạm xá.
Trên núi, thấy tiếng vợ Một Con Nhĩ gầm thét, Minh Đại hỏng ! Thỏ cũng chẳng bắt nữa, cô thu cả Một Con Nhĩ và vợ nó gian, treo lơ lửng giữa chừng . Cố Tư Niên và Minh Đại ngoài, vội vã chạy xuống núi. Vừa đến cửa nhà thấy Đại đội trưởng và hai đang cuống cuồng.
"Thúc!"
Liễu Đại Trụ mừng rỡ , thấy hai bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm: "Hú hồn, thấy hai cháu ở nhà là chú ngay hai cháu lên núi hái t.h.u.ố.c . Hai cháu đụng hổ đấy chứ?!!"
Minh Đại giả vờ sợ hãi gật đầu: "Đụng ạ! Đụng tận hai con, lúc chúng cháu thấy thì hai con đang đ.á.n.h dữ dội lắm!"
"Cái gì! Tận hai con?!" Liễu Đại Trụ bủn rủn chân tay, thì gay go thật , một con đối phó nổi, gì đến hai con! "Không ! Phải tìm dân binh hỗ trợ ngay!"
Cố Tư Niên giữ ông : "Không cần , hổ ."
"Thật ?!"
Minh Đại phụ họa: "Vâng, lúc chúng cháu xuống núi thấy chúng chạy về hướng núi Đại Thanh , chắc hôm nay chúng xuất hiện ở Lợn Rừng Lĩnh chỉ là tình cờ thôi."
Liễu Đại Trụ mới nhẹ lòng, chân nhũn suýt quỳ xuống đất. May mà Cố Tư Niên vẫn đang giữ cánh tay ông, xách ông thẳng dậy. Minh Đại vội bảo buông tay, kẻo làm trật khớp cánh tay Đại đội trưởng mất!
Liễu Khánh Dân và Liễu Quốc Cường vội đỡ lấy Đại đội trưởng, vẫn còn sợ hãi về phía Lợn Rừng Lĩnh: "Hay là cứ mời dân binh qua xem , ai chúng nữa !"
Cố Tư Niên thản nhiên : "Không cần, mấy ngày tới chúng sẽ lên núi xem xét."
Liễu Khánh Dân vẫn lo lắng: "Nguy hiểm lắm, ngộ nhỡ gặp hổ thì ?"
Cố Tư Niên lặng lẽ rút con d.a.o găm sáng loáng bên hông : "Minh Đại đang thiếu xương hổ để ngâm rượu thuốc."
Trong gian, Một Con Nhĩ đang nịnh nọt vợ bỗng thấy lạnh sống lưng, rùng một cái rõ mạnh!