Thế là, Chu Tư Niên dựa theo những gì Minh Đại dạy, đem tất cả các huyệt vị đập qua một lượt.
Trong lúc hôn mê, Vương Đức Phát phối hợp đến lạ kỳ, ngoại trừ tiếng rên rỉ dứt thì một chút giãy giụa cũng .
Chu Tư Niên vui vẻ, hào phóng tặng thêm cho một suất "mua một tặng một", đ.á.n.h các huyệt vị thêm một nữa.
Đến khi cảm thấy mỹ mãn thu tay , Vương Đức Phát giường biến thành một con chuột lột, cả như vớt từ nước lên, ngay cả nệm giường cũng ướt đẫm.
Trong khí còn thoang thoảng một mùi hôi thối khó ngửi, Chu Tư Niên hất chăn lên một cái, ghét bỏ đắp như cũ.
Sau khi thỏa mãn, định rời , nhưng mới hai bước sực nhớ điều gì đó.
Hắn nắm lấy hai bàn tay của Vương Đức Phát, điều khiển ngón tay , hung hăng cào cổ chính .
Đợi đến khi cả vùng cổ m.á.u thịt be bét, kẽ móng tay cũng dính đầy vụn thịt, Chu Tư Niên mới hài lòng ném xuống theo đường cũ trở về.
Vương Đức Phát giường tuy hai mắt nhắm nghiền, vẫn đang trong trạng thái hôn mê, nhưng thực chất hề ngất lịm . Hắn chỉ ấn các huyệt vị khiến cơ thể rơi trạng thái "bóng đè" mà thôi.
Vì , suốt hai đập huyệt vị, đều thể cảm nhận rõ mồn một!
Cái loại đau đớn đến tận cùng mà thể cử động, thể thốt một tiếng kêu cứu , Vương Đức Phát thà c.h.ế.t còn hơn nếm trải thêm nữa!
Tuy rằng trong phòng lò sưởi, nhưng đều là mồ hôi, thêm việc tiểu tiện tự chủ giường, nên đến nửa đêm bắt đầu phát sốt. Nếu y tá trực ca kiểm tra phòng, e rằng sốt đến mức thành kẻ ngốc .
Dù , cũng mất hai ngày mới tỉnh táo .
Vừa mở mắt thấy cha đang lo lắng , câu đầu tiên thốt là: "Thằng điên tới đ.á.n.h con!"
Sau đó, cả run rẩy ngừng, trốn trong chăn chằm chằm phía cửa, liên tục lảm nhảm rằng thằng điên tới đ.á.n.h , đau đến sắp c.h.ế.t !
Vương Hữu Tài con trai sợ hãi đến mức thì nổi giận, lập tức dẫn lục soát khắp trong ngoài bệnh viện một lượt.
Đáng tiếc, Chu Tư Niên xóa sạch dấu vết, bệnh viện hề dấu hiệu đột nhập.
Lão đợi đến khi con trai rốt cuộc trấn tĩnh mới cẩn thận hỏi han sự tình.
Vương Đức Phát rúc lòng , run rẩy kể chuyện.
Nghe con trai thằng điên chỉ cầm d.a.o rạch cổ , mà còn đ.á.n.h đập một trận, Vương Hữu Tài đứa con trai đang vẻ thần hồn nát thần tính mà rơi trầm mặc.
Hồi lâu , lão thở dài: "Đức Phát, chắc là con gặp ác mộng thôi. Bác sĩ kiểm tra kỹ , ngoài những vết thương cũ , con vết thương vết bầm tím mới nào cả. Còn về phần cổ, là do chính con tự cào nát, móng tay con còn gãy hết cả đây ."
Vương Đức Phát cha tin thì lập tức kích động, định vùng khỏi vòng tay để dậy, nhưng cơn đau làm cho ngã trở , sắc mặt trắng bệch rên rỉ giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-vo-chong-dien-phe/chuong-190-bai-tap-thuc-hanh-tren-nguoi-vuong-duc-phat.html.]
Quá đau!
Chỗ nào cũng đau!
Hắn thậm chí còn ôm chỗ nào cho đỡ đau nữa!
Vợ chồng Vương Hữu Tài vội vàng chạy đỡ, nhưng chạm , Vương Đức Phát thét lên chói tai, sợ đến mức hai dám đụng nữa.
Vương Đức Phát đau đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa. Những chiếc răng đ.á.n.h rụng để những trống hoác trong miệng, khoang miệng cũng tự c.ắ.n rách ít chỗ.
"Cha! Thằng điên thật sự tới đ.á.n.h con! Cha ơi! Con đau quá! Con đau c.h.ế.t mất thôi!! Cha cứu con với! Cứu con với!!"
Vương Hữu Tài chỉ duy nhất một mụn con trai , cho dù nó vô dụng, khốn nạn đến thì cũng là huyết mạch của nhà họ Vương!
Mắt thấy "cái rễ" sắp đau đến c.h.ế.t sống , Vương Hữu Tài cũng hoảng hốt, vội vàng gọi tất cả bác sĩ tới.
Các bác sĩ phiên kiểm tra, nhưng vẫn tìm bất kỳ điểm bất thường nào.
Cuối cùng, viện trưởng kéo Vương Hữu Tài ngoài, lên suy đoán của :
"Chủ nhiệm, thấy ông nên đưa Đức Phát lên bệnh viện huyện xem , nhất là chụp X-quang. Điều kiện ở đây đơn sơ, lẽ chúng thực sự phát hiện vấn đề. Nếu kết quả chụp phim vẫn gì, thì lẽ Đức Phát kích động quá độ, nhất là nên khám cả khoa thần kinh nữa."
Vương Hữu Tài lạnh lùng liếc viện trưởng một cái, khiến ông cúi đầu.
Ý của lời là, nếu chụp phim vấn đề gì, thì con trai lão dọa đến phát điên ?
Vương Hữu Tài đứa con trai đang trốn giường lóc ngừng, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ.
Trong khi Vương Hữu Tài đưa con trai lên huyện thành khám bệnh, Chu Tư Niên như vô sự, dẫn đám trẻ con trong thôn trượt băng, chơi tuyết, đ.á.n.h băng ca.
Dưới sự chỉ dẫn của Minh Đại, bọn họ còn làm một cái cầu trượt siêu lớn. Đám trẻ con trong thôn đều tập trung ở sân phơi thóc để chơi đùa, qua một lượt là những chiếc khăn quàng đỏ rực rỡ.
Chu Tư Niên cũng nghiễm nhiên trở thành "vua trẻ con" danh xứng với thực.
Minh Đại cố ý đến nhà đại đội trưởng hỏi thăm tình hình của đám Vương Đức Phát, Vương Đức Phát nhập viện, còn những kẻ khác đều đưa về nhà.
Công xã cũng đưa hình phạt nào, chỉ dặn Liễu Đại Trụ trông chừng Chu Tư Niên cho kỹ, đừng để chạy lung tung nữa.
Liễu Đại Trụ tai trái tai . Nếu công xã mà quản Chu Tư Niên thì chẳng đẩy cái "khoai lang nóng bỏng tay" về thôn. Cho nên mấy lời dặn dò đó lão chẳng để tâm.
Minh Đại thấy thực sự vấn đề gì mới yên tâm, ngờ tới việc Chu Tư Niên lẻn trong đêm để tấu cho kẻ một trận, còn thuận tiện "ôn tập bài tập" ngay .
Mà Vương Đức Phát ở bệnh viện huyện khi chụp phim xong, tiền tốn ít, nhưng phim chẳng thấy một chút vấn đề nào.