Nguyễn Duẫn Đường trừng mắt .
Không chứ, là kéo cô mà!
Cái ánh mắt cảnh giác như sắc lang là cái quỷ gì ?
Mạnh Hạo Tư hiển nhiên cũng ý thức , nhẹ nhàng bâng quơ phủi phủi cánh tay, đầu kiểm tra cái máy chưng cất đang phát tiếng “ong ong” dị thường mặt.
Nguyễn Duẫn Đường động tác ghét bỏ của chọc tức, mới nắm chặt nắm tay, đối phương bỗng nhiên dậy, bình tĩnh :
“Là hệ thống làm lạnh xảy vấn đề.”
Nguyễn Duẫn Đường sửng sốt, tạm thời nén cơn giận xuống, hoài nghi : “Anh chắc chứ?”
Mạnh Hạo Tư lười nhảm với cô, trực tiếp rút phích cắm, loay hoay vài cái tháo tung máy chưng cất , cầm một miếng giẻ lau sạch sẽ lau tịnh vách trong khu vực làm lạnh.
Khi cắm điện , máy chưng cất quả nhiên còn phát tiếng vang dị thường nữa.
Nguyễn Duẫn Đường khiếp sợ hai , về phía .
Lần ánh mắt nhiễm vài phần tán thưởng nhàn nhạt.
Tên nhóc vẫn còn chút tác dụng đấy chứ.
Mạnh Hạo Tư hưởng thụ ánh mắt của cô, chút để ý ném miếng giẻ lau về phía cô, khinh miệt :
“Một vấn đề nhỏ xíu cũng thể làm cô sợ nhảy xa ba mét, thật ngu ngốc.”
“……” Nguyễn Duẫn Đường.
Cô mặt vô biểu tình thu hồi sự tán dương, nể tình giúp sửa máy móc, dùng sức nén hỏa khí, nhặt miếng giẻ lau bẩn đất lên, về bàn điều khiển.
Mạnh Hạo Tư thấy cái dáng vẻ chăm chỉ đó của cô, khinh thường bĩu môi:
“Cô nếu đem hết của cải cuối cùng ném đây, thì cũng đừng quấy rối, thành thật chờ chia lãi là .”
Nguyễn Duẫn Đường thể hiểu liếc một cái.
Ai đem của cải cuối cùng ném đây chứ? Chỗ bất quá chỉ là cô bỏ thêm chút tiền lẻ thôi, ?
Mạnh Hạo Tư thong thả ung dung tiếp:
“Cô hẳn là cũng cách chia tổ của Julia , tổ chúng cứ an tâm yên quấy rối là . Cô mà cứ lăn lộn mù quáng làm lỗ vốn, đá khỏi đây còn là nhẹ đấy!”
Nghe , Nguyễn Duẫn Đường lúc mới dừng công việc trong tay.
, cô quên hỏi Julia tại phân cô cái tổ phế vật thích " yên" , đây là kéo chân của cô ?
Nghĩ đến đây, cô buông đồ vật trong tay xuống, dậy ngay.
Mạnh Hạo Tư thấy cô đ.á.n.h thức, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Bọn họ - loại nhị thế tổ phế vật nên ăn no chờ c.h.ế.t, còn nỗ lực cái gì chứ!
Sau đó lười biếng lắc lư chìa khóa xe cửa.
Cùng thời khắc đó, một văn phòng nào đó truyền tiếng chất vấn đinh tai nhức óc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao/chuong-134-ky-su-co-khi-bat-dac-di.html.]
“Julia, cô phân cho hai tên phế vật kéo chân là ý gì hả?”
Julia chột cầm lấy tập tài liệu che mặt, nhỏ giọng : “Tất cả chuyện cũng là bốc thăm công bằng công chính mà.”
Nguyễn Duẫn Đường khoanh tay ngực, phịch xuống sô pha: “Tôi yêu cầu phân !”
Julia hổ bỏ tập tài liệu xuống, qua mật ôm lấy cô:
“Hai tổ đều bắt đầu tiến nghiên cứu chế tạo, thể phân nữa.”
“Hơn nữa hai vị thực tế cũng là nhân tài, tuyệt đối sẽ kéo chân cô .”
Nguyễn Duẫn Đường dùng ánh mắt hoài nghi trừng bà .
Julia gượng, giơ ngón tay lên thề thốt: “Thật sự đấy, cô chính là bảo bối của , thể lừa cô !”
“Hương Hương tuy rằng kiêu ngạo chút, nhưng cô từng theo đại sư Trọng Nham ở Hồng Kông học qua điều hương, cơ sở và thiên phú đều tồi !”
Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc.
Cô thấy Thẩm Hương Hương làm việc cơ bản xác thật xảy sai sót, nhưng nghĩ rằng sư phụ của cô là Trọng Nham!
Trong tay Trọng Nham phương pháp lên men hương d.ư.ợ.c cổ truyền từ Ấn Độ, ở đời cũng chỉ thể thấy ghi chép linh tinh trong sách cổ tàn quyển.
Julia hai mắt cô tỏa sáng, thầm cảm thấy hy vọng, mở miệng:
“Mà Hạo Tư tuy rằng thiên phú điều hương gì, nhưng ……”
Bà nghẹn lời nửa ngày, vắt hết óc mới :
“Nghe trai học đại học ngành kỹ thuật cơ khí, hẳn là thể giúp cô sửa chữa máy móc gì đó!”
Nguyễn Duẫn Đường như : “Nói như xác thật hữu dụng.”
Julia vội ngừng gật đầu, khuyên:
“Đường Đường, đây cũng là vì sự nghiệp của chúng mà suy nghĩ a. Tôi thấy cô cách nắm thóp bọn họ, cô nếu thể thu phục bọn họ, xưởng của chúng chỉ định thể tài nguyên cuồn cuộn!”
Nguyễn Duẫn Đường : “Cô hiện tại cư nhiên còn dùng thành ngữ?”
Julia kiêu ngạo nhướng mày: “Đây là để giao lưu với Đường Đường hơn ……”
Chờ Nguyễn Duẫn Đường khỏi văn phòng, Julia thể hiểu dỗ dành đồng ý .
Cô day day huyệt Thái Dương, chút sốt ruột.
Bất quá ai bảo cái xưởng cũng một phần của cô chứ.
Trở phòng điều hương, mãi cho đến khi tan tầm hai cũng nữa.
Nguyễn Duẫn Đường tạm thời quản, trực tiếp xách túi nhỏ cửa.
Trên con đường rải sỏi vẫn đậu chiếc xe jeep màu xanh quân đội.
Nguyễn Duẫn Đường lên xe xong, thấp giọng mở miệng:
“Về cần tới đón , tự bắt xe trong thôn là .”
Giang Dữ Bạch siết c.h.ặ.t t.a.y lái, gân xanh nổi lên.