Nói xong, Bí thư chi đoàn vỗ vỗ quần áo .
“Vị tiểu , chỉ dựa ba điều , đều lý do nghi ngờ cô cố ý Dao Dao mặt chúng . Chồng của Dao Dao chúng đều , đối với cô là thật sự, công việc chính quy, hầu như cách một ngày đều tới thăm Dao Dao một , chính là vì lấy quần áo của Dao Dao về giặt, ngay cả cái tất cũng để Dao Dao đụng tay. Mỗi khi đến ngày nghỉ, đều qua đây đón Dao Dao về nhà. Cô Dao Dao ở trong thôn thông đồng với đàn ông khác? Hừ, nếu cô thông đồng đàn ông, trong lớp chúng bao nhiêu nam sinh thầm mến cô , cũng từng thấy cô minh bạch với nam sinh nào. Đàn ông trong thôn các cô, thể bằng nam sinh lớp chúng ?”
Lục Kỳ nghẹn lời.
“Nhiều lỗ hổng như , làm hoài nghi chuyện cô Dao Dao đ.á.n.h c.h.ử.i cô, cũng là nguyên do. Tiểu , đừng coi tất cả là kẻ ngốc.”
Mặt Lục Kỳ trắng bệch, miệng run rẩy nên lời.
“ đấy, thật sự cho rằng chúng là kẻ ngốc ? Dao Dao chính là bạn học cùng lớp của chúng , cô cho rằng một câu của cô liền thể bôi nhọ Dao Dao ?”
Mấy nữ sinh bên cạnh cũng nhịn mở miệng.
“Mọi đều là từ nông thôn lên đây, mấy cái trò vặt vãnh ở thôn nào mà chẳng . Tôi cứ tưởng thi đậu Đại học Đế Đô là thể tránh xa những việc , ai ngờ một vẫn chạy tới làm bẩn mắt chúng .”
“Hừ, loại như cô thi đậu đại học, nghĩ đến cũng là nguyên do. Cả ngày chỉ nghĩ làm đối phó khác, cho dù dốc lòng học tập thì hiệu suất cũng cao. Đại học bình thường còn thi đậu, chừng mỗi ngày buổi tối đều nghĩ chút tư tưởng dơ bẩn gì đó .”
“À đúng , cô cổng lớn chờ Dao Dao ? Vậy cô . Ồ, đúng , cô đường, chúng đưa cô , cũng là nể mặt Dao Dao, miễn cho mặt khác !”
Mặt Lục Kỳ trắng như tờ giấy, miễn cưỡng một cái.
“Không cần, các cô làm việc .”
Bí thư chi đoàn cùng mấy nữ sinh bên cạnh hừ một tiếng, kết bạn rời .
Lục Mỹ Nguyệt cùng Quách Nhàn Nhiễm phì , nhẹ nhàng đụng cánh tay Lục Dao.
“Dao Dao, ngày thường , lớp các còn đoàn kết đấy.”
Lục Dao cũng là đầu tiên cảm giác đều bảo vệ nàng, điều làm cho trong lòng nàng ấm áp.
“Còn Bí thư chi đoàn lớp , đủ đàn ông a.”
Lục Dao mím môi .
Xác thật là đủ đàn ông.
Bất quá, nàng thích.
“Tiểu Nguyệt, Tiểu Nhiễm, cùng tớ qua đó .”
Nàng cũng nên gặp Kỳ Kỳ .
Lục Mỹ Nguyệt cùng Quách Nhàn Nhiễm gật đầu, một một bên, về phía Lục Kỳ.
Lục Kỳ đang cơn nóng giận, nàng nhiều như , đều thuận lợi trót lọt, kết quả tới nơi , đầu tiên liền ngã ngựa đau như .
Vừa mấy nữ sinh căn bản chính là đang ám chỉ nàng!
Không, là trắng trợn táo bạo châm chọc nàng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-lam-than-y/chuong-582-luc-ky-bi-va-mat.html.]
Lục Dao hiện tại càng ngày càng khó đối phó, tất cả đều hướng về chị , ngay cả bạn học quan hệ huyết thống đều hướng về chị !
Cũng chị cho uống mê hồn canh gì!
“Kỳ Kỳ, em ở đây?”
Lục Dao đến phía nàng , giơ tay vỗ lên vai nàng một cái.
Lục Kỳ chột , một chút động tĩnh liền dọa nàng giật run bắn.
Xoay thấy là Lục Dao, sắc mặt lắm, mở miệng liền oán trách.
“Đường tỷ, chị ăn cơm cũng gọi em, em đều sắp c.h.ế.t đói . Chị nếu là bỏ tiền cơm , chị cho em a, em tự mang tiền, tổng đến mức để bản đói.”
Lục Kỳ bài bản, nếu Lục Mỹ Nguyệt cùng Quách Nhàn Nhiễm hiểu con Lục Dao, suýt nữa đều tin tưởng Lục Dao khắt khe với đường nàng.
Lục Dao chỉ một cái.
“Như a, nhà ăn liền ở phía , chị đưa em qua đó nhé. Mang theo tiền của em, lát nữa em ăn xong , chị đến đón em.”
Lục Kỳ bỗng nhiên trợn to mắt, thể tin tưởng Lục Dao.
Nàng nghĩ tới Lục Dao thế nhưng cố kỵ như , thế nhưng ở mặt bạn học trắng trợn táo bạo đối xử với nàng như thế!
Lục Kỳ gượng một cái: “Em nhớ , lúc tới đây em quên mang tiền.”
Lục Dao cong cong khóe môi, đối với cái tật chuyện bất nhất của Lục Kỳ thấy nhiều trách.
“Buổi chiều 2 giờ rưỡi chị còn học, hiện tại chị về nghỉ ngơi,” xong, Lục Dao chỉ chỉ Lục Mỹ Nguyệt cùng Quách Nhàn Nhiễm bên cạnh, “Đây là bạn cùng phòng của chị, để các bồi em ăn cơm .”
Lục Mỹ Nguyệt cùng Quách Nhàn Nhiễm tự nhiên là ý kiến.
“Dao Dao, giao cho chúng tớ là , khẳng định đem em gái chăm sóc thật .”
Lục Dao dễ dàng mệt rã rời, m.a.n.g t.h.a.i hơn sáu tháng nàng bôn ba mệt nhọc, giữa trưa ngủ thật sự là chịu nổi.
Lục Dao đưa một ít phiếu của cho Lục Mỹ Nguyệt.
“Vậy cảm ơn các , tớ về ngủ .”
Lục Dao , Lục Mỹ Nguyệt liếc Lục Kỳ một cái.
“Tiểu , thôi, chúng đưa cô ăn cơm.”
Lục Kỳ triều các nàng ôn hòa, theo các nàng tới nhà ăn.
Lục Mỹ Nguyệt mua cho Lục Kỳ một phần cơm, gọi một phần thức ăn, bảo nàng tự bưng qua.
“Tiểu , nhanh lên ăn , chúng còn việc, thời gian bồi cô.”
Lục Mỹ Nguyệt chuyện tương đối trực tiếp, ngoài miệng nay lưu tình.
Lục Kỳ mặt nổi, theo .