Giản Quân nổi tính khí. Ở cái nhà , chỉ là đối với nhất.
Trong mắt cha, đều là hai em Giản Thành và Giản Minh, chuyện gì đều nghĩ đến bọn họ, nhưng mà, mới là con trai cả ruột thịt của ông a!
“Thời lão trong miệng con cùng chúng quan hệ gì ? Chẳng lẽ cha vì ông mà đưa con đến nhà cả?”
“Là cả con phái cho con ?”
Giản Hướng Tiền đoán một cái là trúng ngay.
Dương Lệ Quỳnh thường xuyên khỏi cửa, cho nên cho dù bà ở nhà, cũng ít . Giản Quân nhanh như , thực hiển nhiên là cố ý cho .
“Mặc kệ là ai cho con, cha, cha phủ nhận việc ?”
“Vậy con cho cha xem, đối phương với con như thế nào?”
Giản Quân buổi chiều tan tầm trở về, hàng xóm nhà cả gọi . Người nọ cho , vì để nhường chỗ cho một ông già do Lục Dao mang về, cha nhẫn tâm đưa đến nhà cả.
Hắn liền tức điên, cha thật là càng ngày càng quá đáng!
Giản Hướng Tiền hừ hừ hai tiếng: “Giản Quân, con mọc đầu óc để làm gì, hả? Người khác cái gì con đều tin! Sẽ tự hỏi ? Thời lão ở cùng phòng với cha, con việc gì dọn ? Chẳng lẽ con hỏi xem tại cha đưa con ? Nhà chúng trừ bỏ phòng cha và con, chẳng lẽ còn phòng nào khác đúng !”
Giản Quân cha rống đến chút ngốc.
.
Trong nhà còn một gian phòng nữa ?
Cho dù là nhiều thêm một ở, thì cũng cần thiết a.
“Vậy chuyện là thế nào?”
Giản Hướng Tiền cảm thấy đứa con trai của thật là ngu xuẩn thấu.
“Con chỉ cả con , liền phân xanh đỏ đen trắng chạy đây chất vấn cha, con mới tới hỏi cha cụ thể là chuyện như thế nào!”
Tính tình Giản Hướng Tiền lên, cản đều cản .
“Thời lão tương đương với ân sư của Dao Dao, cũng là mặt bạn cũ nhận Dao Dao làm cháu gái, càng là đem y thuật của dốc túi truyền thụ cho Dao Dao, chút nào giấu nghề. Thời lão mấy ngày hôm ngã bệnh, là đại tỷ con phát hiện kịp thời, nếu thì mất mạng. Trong nhà ông , Dao Dao liền đón ông về ở vài ngày, ở luôn tại nhà chúng , việc thể vấn đề gì?”
Giản Quân nhắm mắt, là vấn đề.
Dao Dao cũng là một thành viên trong nhà, Giản Thành kết hôn, cha cũng xây nhà cho bọn họ, nơi cũng coi như là nhà cô, cô mời một về ở vài ngày, hợp tình hợp lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-trong-sinh-lam-than-y/chuong-444-cha-gia-day-do-nghich-tu.html.]
“ con nhất quyết cho tới ở, đó là phòng của con,” đến đây, Giản Hướng Tiền thực vô lực, “Giản Quân, con kết hôn, nhà riêng, căn bản khả năng trở về ở, kết quả con liền đại náo với cha, còn uy h.i.ế.p chúng , chờ Thời lão tới bà liền quậy cho cái nhà long trời lở đất.”
Giản Quân gì.
Đây đúng là việc sẽ làm .
Chỉ là “Cha thể cùng thương lượng mà, nhà cả là nơi nào chứ, con , chẳng là chịu tội ?”
Lại thế nào cũng thể vì một ngoài, liền đối xử như với của .
“Cha cùng bà thương lượng?” Giản Hướng Tiền cảm thấy buồn , “Cha xem là con quên con cái tính nết gì ?”
“Sớm chút năm, bà cầm tiền của A Thành giúp đỡ các con, cha cùng bà thương lượng, cho bà làm như , bà cha ?”
Giản Hướng Tiền chằm chằm con trai, hổ gật đầu.
“Giản Quân, mấy năm nay, con vì con mà làm bao nhiêu chuyện, con đừng con , cũng đừng cùng con quan hệ. Lời con lừa khác còn , lừa cha là khả năng.”
“Cha.”
Giản Quân ngẩng đầu gọi ông một tiếng, chút lời nghẹn ở cổ họng khó thể mở miệng.
“Lần , con thế nhưng lén lút lấy đồ của em dâu con cho các con, làm cha thực tức giận. Giản Quân, con đừng cho cha , con cũng là lén lút đem đồ cho vợ con, mà con gì.”
Giản Quân cúi đầu, lời nào.
“Mấy năm nay, đối với sự thiên vị của con dành cho con, con là một mực nhận lấy, cảm thấy là đương nhiên, nay cũng từ chối. Mẹ con cũng chiều hư con cùng Vương Hà cái thói quen chiếm tiện nghi.”
“Cha hôm nay thật với con, cha sớm giáo huấn bà một chút, bằng , bà vĩnh viễn làm thế nào để làm một , làm thế nào để làm một con !”
Nói xong, Giản Hướng Tiền lạnh một tiếng: “Mẹ con đối với con như , con còn tới tìm cha tính sổ bà trút giận ? Nếu con đối với bà như , thì con đón con từ nhà cả về, đưa đến nhà con hầu hạ , thời gian cũng dài, hai mươi ngày.”
Nghe , tầm mắt đồng thời về phía Giản Quân.
Lục Dao nhưng thật chờ mong phản ứng của Giản Quân.
Nếu thật sự hiếu thuận với , lúc liền sẽ chần chờ.
Nửa phút trôi qua, Giản Quân lăng là một cái rắm cũng dám thả.
Giản Hướng Tiền dùng mũi hừ hừ hai tiếng: “Sao thế, ? Mẹ con mấy năm nay cho con đồ đạc ít , hầu hạ bà hai mươi ngày con đều ?”
Giản Quân nơi nào sự trào phúng trong giọng của cha.