Sính Lễ Khủng Của Nhà Họ Phó, Hào Môn Quân Đội Thật Chịu Chi
Phó Ngạn Quân thấy cô trong đám . Hôm nay cô hiếm khi buộc tóc mà để xõa, đeo một chiếc băng đô ngọc trai, trông dịu dàng hơn vài phần, khiến chút quen.
Mấy phụ nữ nhanh chóng chuẩn nước và trái cây, bên cạnh họ bàn bạc chuyện hôn sự.
Phó Chiến Đình bảo con trai mở những thứ bên trong : “Chúng đều là chỗ bạn cũ, rõ gốc rễ của . Nhà họ Phó quả thực chút gia sản, nhưng con cháu đông, chia thì cũng chẳng còn bao nhiêu. Những thứ trong danh sách đều tên thằng Ba, bấy lâu nay đều do giữ hộ, hôm nay bộ dùng làm sính lễ cho con bé.”
“Ngoài , một căn nhà tên cũng chuyển giao cho Nghiên Tuyết. Vốn dĩ định giao cho quốc gia, nhưng đó cảm thấy đưa cho con bé lẽ là lựa chọn nhất, dù chắc con bé sẽ dùng đến. Trong mấy đứa cháu , ưng ý nhất là thằng Ba, nó cũng là đứa ở bên cạnh lâu nhất. Con bé cứu mạng ba nhà họ Phó chúng , nếu thì cháu ngoại, cháu trai đều mất mạng cả . Một tòa viện thấm tháp gì so với ân tình đó, mong các ông nhận cho.”
Phong Yến liên tục từ chối: “Chuyện hợp lý chú. Nghiên Tuyết với con , Ngạn Quân đưa sính lễ cho con bé từ lâu, hôm nay chúng chỉ là làm theo hình thức thôi. Cho sắp nhỏ một cái danh phận, để ngoài dị nghị, chúng con chỉ mong sắp nhỏ sống , mưu cầu gì khác.”
Phong Nghiên Tuyết cũng gật đầu: “Ông nội Phó, chuyện hợp lý ạ. Phó Ngạn Quân đưa sổ tiết kiệm và địa khế cho con , những thứ đó đủ lắm . Nhà của ông thì ông cứ giữ ạ, nhà tên con nhiều lắm , một con cũng ở hết.”
“Hoặc là, ông để cho chắt trai. Con thật sự thể nhận, con gả cho là vì con , khi kết hôn cũng ở khu tập thể hoặc đại viện, những chỗ đưa cho con cũng chỉ để bám bụi, lãng phí lắm ạ.”
Phó Chiến Đình thật sự ngờ đẩy nhà cửa ngoài: “Đây là nhà ở ngay chân thiên tử, giá trị đấy. Không xưởng của cháu đủ chỗ ở , bảo dời đến đó là mà.”
Nghe cô càng dám nhận, đó chẳng là khối tài sản trị giá hàng tỷ ở hậu thế , thể nhận . “Không ạ, con vẫn giữ nguyên ý kiến đó, sính lễ tầm là , ông cứ để cho chắt trai ạ. Xưởng mới của con sắp thể dọn ở , chỉ cần đợi thêm hơn một tháng nữa thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-trong-sinh-ga-cho-binh-vuong-tuyet-tu-song-lai-mot-doi-binh-yen/chuong-480.html.]
Phó Chiến Đình chậc chậc mấy tiếng thu tay : “Vậy thì giữ thêm vài năm nữa. Cháu cần lo lắng khác ý kiến, đây là viện riêng của , cho ai thì cho, những khác cũng chia phần .”
Cô vẫn lắc đầu, tránh còn kịp. Cô thể nhận, con trai cô chắc chắn sẽ nhận , như thế thì khoa trương quá, làm như cô kết hôn để nhập hàng .
Nguyễn Đường bộ dạng của cô thì nhịn : “Vậy thì căn nhà của con nhận lấy. Có điều nó ở bên Thành phố Hỗ, là một căn biệt thự nhỏ mà nhà ngoại cho làm của hồi môn khi lấy chồng. Những năm qua vẫn luôn trông coi, vẫn còn . Phần của cả, hai chia , sẽ ý kiến gì .”
“Những món đồ cổ và trang sức đều là sính lễ cho con, tiền mặt công khai đưa 1888 tệ, tiền trợ cấp định cuộc sống đưa cho hai đứa 6666 tệ. Còn đồ nội thất, điện máy thì hai đứa tự mà mua, chúng làm cha sẽ bỏ tiền và phiếu, hai đứa ở thấy thoải mái mới là hợp lý nhất.”
Phó Ngạn Quân thấy những khác trình bày xong, liền mở chiếc hộp của : “Trong là tất cả những gì thu hoạch khi làm nhiệm vụ, đều là tài sản hợp pháp, báo cáo với quân đội, em đeo hàng ngày cũng vấn đề gì. Còn sáu bộ quần áo là đặt làm ở chỗ một thợ may già từ đầu năm, cũng . Anh nghĩ em thích mặc váy nên đặt làm mỗi loại một bộ. Chẳng khi dạm ngõ, nhà trai mua quần áo mới cho nhà gái , thực sự là mua sẵn sợ em ưng ý, lấy mấy bộ bù chắc vấn đề gì chứ!”
Nguyễn Đường thật sự ngờ đến điểm , ngờ con trai chu đáo như , xem lên kế hoạch từ lâu .
Phong Nghiên Tuyết liên tục gật đầu: “Em thích, đường kim mũi chỉ là của thợ may lão luyện mấy chục năm , mặc chắc chắn thoải mái hơn đồ mua sẵn nhiều.”
Phong Yến thấy nhà trai đưa sính lễ , danh sách hồi môn của nhà gái cũng thể keo kiệt. “Đây là danh sách hồi môn mà và ông cụ cân nhắc kỹ lưỡng. Tài sản riêng của con bé là của riêng con bé, còn đây là những gì nhà họ Phong thể cho con bé. Tính tình con bé vốn thích gò bó, chỉ mong con bé thể sống thoải mái, thế là đủ .”
Phó Chiến Đình nghiêm mặt : “Lão Càn, lão Vân, hai ông cần lo lắng chuyện , chỉ cần còn sống thì ai dám để con bé chịu ấm ức ở nhà họ Phó.”
“Nói thật, thực sự trúng bản lĩnh và tầm của con bé, nhà họ Phó chúng cưới con bé là trèo cao, chúng hiểu rõ điều đó. Đều mong hai đứa trẻ mạnh mẽ hạnh phúc, tổ ấm nhỏ cứ để chúng tự vun vén, chúng làm trưởng bối thỉnh thoảng giúp đỡ một tay là đủ .”
Vân Kiến Quốc từ trong túi lấy một cuốn sổ nhỏ: “Đây là hồi môn nhà họ Vân cho con bé, trong một phần vốn thuộc về con bé, chúng vẫn luôn giữ gìn nguyên vẹn. Hy vọng thể đợi đến lúc con bé xuất giá thì đưa theo làm của hồi môn, cũng coi như chúng thấy con gái xuất giá một .”