“Hạt dưa đây... Nước ngọt đây...”
Trước cửa rạp chiếu phim, Đại Hổ khoác một cái túi nhỏ, khẽ khàng chào mời khách qua , ánh mắt đồng thời láo liên quan sát xung quanh. Quay đầu , gã thấy Hồ Chu đang cõng con gái tới. Gã nhe răng , lập tức thẳng lưng dậy: “Tiểu Hồ, gan chú mày to thật đấy nhỉ, tự đến thì thôi , còn dám dắt theo cả đứa nhỏ, chú mày khinh thường ai đấy hả?”
Trong mắt Đại Hổ, hành động rõ ràng là một sự khiêu khích. Gã cảnh cáo Hồ Chu nhiều rằng rạp chiếu phim là địa bàn của gã, cho phép bén mảng tới.
Lần Hồ Chu hề né tránh mà tiến thẳng tới: “Đại Hổ, chúng dầm mưa dãi nắng cũng chỉ vì miếng cơm manh áo, chẳng thâm thù đại hận gì, thấy đúng ?”
“Thế nên Hổ ca mới nể tình chú mày khó khăn mà cho một cơ hội, đừng đến khu tranh làm ăn với , tự nhiên sẽ làm khó chú mày.”
Đại Hổ tưởng đến để cầu hòa, nào ngờ Hồ Chu hỏi ngược : “Bán hạt dưa với nước ngọt thì kiếm mấy đồng, em mối làm ăn ngon đây, Hổ ca kiếm một mẻ lớn ?”
Hồ Chu vốn khinh thường Đại Hổ, nhưng hiện tại, "Hổ ca" thì "Hổ ca" , ai bảo nhân mạch, thể để cái làm hỏng chuyện kiếm tiền .
“Chú mày thì mối gì ngon?” Đại Hổ rõ ràng tin, cảnh cáo: “Thằng nhóc chú mày đừng giở trò với , chú mày nên phía quen đấy.”
Hồ Chu quanh quất, chỗ nơi để chuyện, khách khí với Đại Hổ: “Hổ ca, ở đây tiện chuyện, chúng lánh một chỗ ?”
Vừa , cố ý đưa mấy xấp vải chuẩn sẵn: “Đây là món hàng em bàn với Hổ ca. Em phía , nhưng trong tay em hàng. Nếu chúng hợp tác , món chẳng kiếm bộn tiền hơn bán hạt dưa ?”
Không ngoài dự đoán, Đại Hổ quả nhiên động lòng. Chỉ là gã vẫn tin tưởng Hồ Chu, ánh mắt đầy vẻ phòng . nghĩ đến những gì đối phương , nếu là thật thì lợi nhuận sẽ cực lớn, gã quyết định mạo hiểm một phen.
“Hổ ca, em còn đang cõng con gái đây , còn sợ em làm gì .” Hồ Chu thấy gã còn do dự, bèn bất đắc dĩ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-sau-khi-lay-lai-than-phan-ta-duoc-sung-len-troi/chuong-449.html.]
Nghĩ cũng đúng, Đại Hổ lúc mới đ.á.n.h bạo, giữ cách theo Hồ Chu đến một nơi vắng vẻ. Ai cũng vợ Hồ Chu mất vì khó sinh, gã coi đứa con gái duy nhất như mạng sống, cho kẹo gã cũng chẳng dám làm bậy khi mang theo con.
...
Ba ngày , Tri Hạ nhận khoản tiền đầu tiên, chỉ 4000 đồng. Vì sợ Tri Hạ chờ lâu nên Hồ Chu đẩy lô hàng đầu tiên với tốc độ nhanh nhất, tiền thu về giữ một xu nào cho .
“An tỷ, tiền còn đợi vài ngày nữa mới gom đủ, khi nào em sẽ đưa chị ngay.” Đại Hổ dù khá hơn nhưng cũng thể một lúc bỏ quá nhiều tiền mặt.
Thời buổi , những thực sự giàu vẫn đang quan sát, dám lộ diện. Tri Hạ tự nhiên hiểu khó khăn của , chỉ bảo vội, cứ thong thả mà làm.
Mười ngày , lô hàng đầu tiên bán sạch, Tri Hạ giao tiếp lô thứ hai. Hồ Chu rõ ràng kiếm ít, dứt khoát xin nghỉ việc công nhân lâm thời. Bà bác hàng xóm bụng còn khuyên , sợ mất việc lỡ việc kinh doanh thuận lợi thì cuộc sống chẳng còn chỗ dựa. Bà rằng, tiền Hồ Chu kiếm trong thời gian qua bằng mười năm làm thuê cộng .
Tri Hạ đưa giá sỉ cho cao, dù bán cho Đại Hổ thì vẫn bỏ túi 50% lợi nhuận. Tri Hạ phân loại vải kỹ lắm, Hồ Chu về còn phân loại một nữa, chọn nhiều xấp vải . Còn Đại Hổ và đám đàn em thì chạy bán lẻ, qua tay họ kiếm thêm một khoản nữa. Vải loại thường giá nhập bốn đồng năm đến năm đồng, trong điều kiện cần phiếu thì giá chỉ cao hơn Cung tiêu xã một chút. Trong đó, loại vải rẻ tiền là bán chạy nhất, loại đắt tiền cũng bán nhưng thực sự dám mua thì ít.
Sáng sớm, Tri Hạ dẫn mấy đứa trẻ vội vàng chạy đến nhà họ An. An Tri Hiền đang ăn sáng, Chu Nam bên cạnh lải nhải dặn dò đủ thứ, vẻ mặt đầy lưu luyến. Nhìn thấy Tiểu Lục tất còn chiếc nọ chiếc , An Tri Hiền họ vội vàng thế nào mới đến kịp. Anh bất đắc dĩ thở dài: “Đã bảo là cần cố tình đến tiễn mà, dắt theo bao nhiêu đứa trẻ thế , vội vàng làm gì , xem kìa, Tiểu Lục còn nhầm cả tất .”
Tri Hạ lúc mới phát hiện , nàng vỗ trán : “ là vội, Ba chuyến tận một năm mới về, dẫn mấy đứa nhỏ đến tiễn cũng là lẽ đương nhiên.”
Trong lúc chuyện, vợ chồng Hai cũng tới. Chờ An Tri Hiền ăn xong, Tri Hạ đưa cho một cái bọc: “Anh Ba, em chuẩn cho hai bộ vest, ở nước ngoài mặc cái , mang theo, cần dùng đến.”
Đây là hàng cao cấp nàng chọn trong gian, chất lượng và đường kim mũi mũi chỉ đều cực kỳ tinh xảo, từ đồ lót, áo sơ mi đến cà vạt đều đủ cả, phối sẵn thành hai bộ.
Chu Nam lúc mới sực nhớ : “Ái chà, đúng là nghĩ tới chuyện . Người nước ngoài mặc vest, may mà Tri Hạ nghĩ , cũng nước ngoài bao giờ nên chẳng bên đó thế nào, đừng để sang đó cho.”
Con cái xa, yên tâm nhất luôn là .