Diệp Cẩm Lê ngờ chuyện lĩnh lương rắc rối đến thế. Cô mím môi : “Trong xưởng quy định cụ thể, công nhân viên chức thể lĩnh lương đúng hạn do nghỉ phép, t.a.i n.ạ.n lao động hoặc các nguyên nhân khác thì thể lĩnh bổ sung trong cùng tháng.”
“Chẳng lẽ bây giờ chị lên làm xưởng trưởng nên sửa quy định ?”
Người phụ nữ đang đan áo len nghẹn họng. Bà định mắng nhưng nghẹn nửa ngày cũng chỉ thốt một câu: “Cô cũng ghê gớm đấy, mồm mép sắc sảo thật.”
Ngày thường bà bao giờ ngoài vặn vẹo như . Phòng tài vụ phụ trách phát lương, phát tem phiếu mỗi tháng, khác nịnh bợ bà còn kịp, gì đến chuyện đối đầu.
Ai bảo cô gái đến làm phiền bà chứ. Hai hôm lĩnh lương thì thấy mặt, giờ mò đến, làm bà tốn công tốn sức đăng ký lấy tiền, chẳng là lãng phí thời gian của bà ? Chẳng lẽ bà vài câu ?
Hơn nữa, nếu đồng chí điều, ăn nhỏ nhẹ cầu xin bà thì bà lẽ nào giữ khư khư làm cho.
Người phụ nữ đang c.ắ.n hạt dưa vắt chéo chân, liếc đồng nghiệp một cái: “Sao lĩnh ? Trong tay chút quyền hành là làm khó khác, chị cũng thật là hổ.”
Người đan áo len lập tức trừng mắt sang: “Chị còn mặt mũi ?” Trương Thu Bình cũng chẳng khác gì bà , giờ bày đặt vẻ.
Trương Thu Bình gạt vỏ hạt dưa bàn thùng rác: “Đồng chí, để làm cho cô.”
Diệp Cẩm Lê đưa thẻ nhân viên và sổ lương qua.
Trương Thu Bình ngạc nhiên ngẩng đầu: “Hóa cô chính là đồng chí Diệp ở phòng Tuyên truyền .”
“Cuốn sổ tay an đó là ý tưởng của cô đúng ? Cô giỏi thật đấy.” Phòng Tuyên truyền và phòng Tài vụ ở cùng một tòa nhà, ngày thường cũng ít khi giao thiệp công việc, hơn nữa Diệp Cẩm Lê mới đến nên lẽ họ từng lướt qua nhưng quen .
Diệp Cẩm Lê mỉm : “Chị quá khen ạ, đó là công sức của cả phòng Tuyên truyền chúng em cùng thành.”
Trương Thu Bình chỉ cảm thấy cô khiêm tốn. Dù chuyện xưởng trưởng thưởng tiền bà cũng , tận hai mươi đồng tiền thưởng đấy. Lương một tháng của bà hiện tại cũng chỉ 33 đồng 5 hào, hai mươi đồng hơn nửa tháng lương của bà . Hơn nữa, đây chỉ là tiền bạc mà còn là vinh dự.
Tay phụ nữ đan áo len khựng , trong mắt thoáng qua vẻ hối . Vừa bà cứ ngỡ Diệp Cẩm Lê là công nhân phân xưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-348-gap-kho-de-o-phong-tai-vu.html.]
Dù bà làm việc ở đây nhiều năm, các lãnh đạo lớn nhỏ trong xưởng bà đều mặt, những chút tiếng tăm ở các bộ phận khác bà cũng nhẵn mặt, mà bà ấn tượng gì với cô gái , nên thái độ tự nhiên .
Nếu cô là của phòng Tuyên truyền, bà chắc chắn sẽ lời khó . Dù ở các phòng ban khác , nhưng đều coi là cán bộ.
Trương Thu Bình chỉ tay: “Ký tên hai chỗ .” Sau đó bà nhanh nhẹn đóng dấu.
Rất nhanh đó, Diệp Cẩm Lê nhận một phong bì màu vàng in tên đơn vị, bên trong là tiền lương và tem phiếu tháng của cô. Ngoài còn một tờ phiếu trắng đóng dấu, dùng để sang hậu cần lĩnh phúc lợi của đơn vị.
Vì hộ khẩu của cô chuyển về xưởng, nên định mức lương thực và dầu ăn hàng tháng vẫn do bộ phận hậu cần của quân đội phụ trách, xưởng sẽ phát phiếu lương thực tương ứng cho cô.
Tuy nhiên, xưởng vẫn tem phiếu phúc lợi riêng. Phiếu mua hàng công nghiệp thì cần bàn tới, như tháng cô thêm hai lạng phiếu đường, một tờ phiếu vải ba thước (loại hàng nhẹ), coi như là phiếu đặc cung của xưởng. Ngoài cô còn thể sang hậu cần lĩnh một đôi găng tay, một bánh xà phòng và một chiếc khăn mặt.
Nếu gặp dịp lễ tết, phúc lợi sẽ còn phong phú hơn nữa. Diệp Cẩm Lê bắt đầu thấy mong chờ đến Quốc khánh và Trung thu, nghỉ phép quà, nghĩ thôi thấy sướng .
Diệp Cẩm Lê cất kỹ tiền và phiếu, rạng rỡ: “Làm phiền chị quá, đồng chí thật là trách nhiệm với công việc. Chính nhờ những đồng chí như chị mà xưởng mới phát triển như .”
Trương Thu Bình hớn hở: “Cô làm ngại quá, đây vốn là bổn phận của mà.” Trong lòng bà thầm nghĩ, hèn gì xưởng trưởng khen, ăn khéo léo thế cơ mà.
Diệp Cẩm Lê: “Vậy chị Trương, em xin phép về làm việc ạ.” Nói xong cô định rời .
Trương Thu Bình Diệp Cẩm Lê hai cái, do dự : “Tôi thể hỏi cô chút chuyện ?”
Diệp Cẩm Lê dừng bước: “Chị cứ ạ.”
Thấy Diệp Cẩm Lê thẳng thắn như , hề vẻ, nụ mặt Trương Thu Bình càng thêm chân thành: “Chúng hành lang chuyện nhé.”
Ra đến hành lang, Trương Thu Bình chằm chằm bộ quần áo Diệp Cẩm Lê thêm vài : “Váy của cô may ở tiệm nào thế? Tôi thấy kiểu dáng bao giờ, cũng may một bộ giống hệt cô.”
Bộ đồ Diệp Cẩm Lê đang mặc là một bộ trang phục kiểu mới, áo màu xanh nhạt thiết kế chiết eo, hàng khuy phối màu tinh tế, làm nổi bật vòng eo thon thả và vóc dáng mảnh mai của cô. Gấu áo còn xếp nếp, trông vô cùng tinh xảo.