Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 347: Tin vui bất ngờ

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:16:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Tĩnh ngượng ngùng gật đầu: “Tôi dù rảnh cũng là rảnh, giúp lau dọn cũng chỉ là tiện tay thôi.”

động đồ đạc bên trong bàn của .”

Diệp Cẩm Lê: “Động cũng mà, dù bên trong cũng chỉ mấy quyển sách. cảm ơn dọn dẹp giúp nhé, thì lúc còn xuống .”

Khóe môi Dương Tĩnh khẽ cong lên một chút khó nhận : “Không gì.”

chằm chằm Diệp Cẩm Lê hai cái nhanh chóng thu hồi ánh mắt, vẻ mặt trông vẻ đắn đo, vài giây mới hỏi: “Trưa nay chúng vẫn thể cùng ăn cơm chứ?”

Diệp Cẩm Lê mắt cong thành hình trăng khuyết: “Tất nhiên là .” Cô giả vờ giận dỗi : “Trước đây chúng chẳng vẫn luôn ăn cùng , lẽ nào với chị Tống hợp rơ với định bỏ rơi ?”

Dương Tĩnh vội vàng giải thích: “Không , .”

Tống Xuân Tú một tiếng: “Em là con bé đang đùa với em ?”

Dương Tĩnh ngơ ngác chớp mắt: “Là ?”

Khóe môi Diệp Cẩm Lê khẽ nhếch lên: “Ừm.”

Bỗng nhiên, Tống Xuân Tú vỗ bàn một cái: “Suýt nữa thì quên, chị còn một tin cho em đây.”

Diệp Cẩm Lê khẽ nhướng mày: “Tin chị?”

Tống Xuân Tú mặt mày rạng rỡ: “Em xưởng trưởng khen ngợi đấy, xưởng còn thưởng riêng cho em hai mươi đồng tiền thưởng, ước chừng lát nữa trưởng khoa sẽ đưa tiền cho em.” Thực cả phòng Tuyên truyền đều khen, nhưng Diệp Cẩm Lê là nhấn mạnh nhất.

Diệp Cẩm Lê ngẩn , tự nhiên khen tiền thưởng thế .

Tống Xuân Tú thấy cô hoang mang nên bắt đầu giải thích.

Hóa sự cố ở xưởng gang thép , cấp phái xuống kiểm tra gắt gao, cả phóng viên theo dõi đưa tin.

Thậm chí các xưởng khác cũng vạ lây, về cơ bản các xưởng quy mô lớn trở lên ở phố Vân Hòa đều rà soát một lượt, mục đích là để tìm các vấn đề an tiềm ẩn và đưa tin cảnh báo.

Trong đó vài xưởng nêu tên phê bình, chỉ xưởng của họ là khen ngợi, còn lên báo tỉnh nữa. Bài báo rằng công tác tuyên truyền an ở xưởng họ làm , về cơ bản mỗi công nhân đều ý thức an cao.

“Vị phóng viên đó còn lấy một cuốn sổ tay an do em vẽ đấy, là để làm điển hình cho các đơn vị khác học tập.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-347-tin-vui-bat-ngo.html.]

“Bảng tin chúng vẽ cũng khen nữa.”

Tống Xuân Tú về những chuyện mà mặt mày hớn hở, trông tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Bà lấy từ trong ngăn bàn một tờ báo, hào hứng : “Em xem , đây là báo ngày hôm đó.” Bà chỉ tay : “Đây là bài đưa tin .” Tuy rằng xưởng trưởng chủ yếu khen Tiểu Lê, tiền thưởng cũng chỉ cho cô, nhưng điều đó ngăn cản bà cảm thấy tự hào về chuyện .

Vinh dự tập thể cũng là vinh dự mà. Trước đây phòng Tuyên truyền của họ giống như "bình hoa di động" trong xưởng, giờ cuối cùng cũng nở mày nở mặt, dù chỉ là một thì cũng là chuyện đáng mừng.

Hơn nữa, đến cuối năm xưởng còn bình chọn giải thưởng vinh dự tập thể, chỉ bằng khen mà còn quà thưởng, quà mỗi năm mỗi khác. Bà nhớ năm ngoái phần thưởng hình như là mỗi một cái chậu tráng men, một bánh xà phòng thơm và một cân táo, làm bà ngưỡng mộ c.h.ế.t, nhưng ngưỡng mộ cũng vô ích vì phòng đạt .

Trước đây cái giải họ chẳng dám mơ tới, vì các phòng ban khác vất vả hơn, công việc cũng thể hiện giá trị rõ rệt hơn, như phòng cung tiêu, phòng kỹ thuật, phòng sản xuất.

bây giờ phòng Tuyên truyền cũng thể cạnh tranh một phen , dù các phòng khác cũng bản lĩnh làm cho xưởng may lên báo tỉnh.

Phải rằng trong tỉnh bao nhiêu xưởng may lớn nhỏ, nhưng chỉ xưởng của họ đưa tin tích cực.

Diệp Cẩm Lê theo hướng Tống Xuân Tú chỉ, bài báo độ dài , thuộc dạng bài trung bình. Cô lướt qua nội dung, cũng hiểu tại bài đăng báo.

Nếu là ngày thường thì chắc chắn lên nổi báo tỉnh, nhưng vì xưởng gang thép xảy sự cố lớn, cấp chọn một điển hình tích cực để nêu gương, nên cũng coi như là đúng lúc đúng chỗ, chung là yếu tố may mắn chiếm phần lớn.

điểm chú ý của Diệp Cẩm Lê ở tờ báo.

Chỉ phần thưởng thực tế mới chạm đến trái tim cô. Hai mươi đồng tiền thưởng cộng với tiền lương tháng , hôm nay đúng là một ngày phát tài .

Sau khi nhận giấy xin phép mới do trưởng khoa ký, Diệp Cẩm Lê đến phòng nhân sự xóa tên nghỉ thành công.

Ngay đó, cô ghé qua phòng tài vụ.

Cửa phòng tài vụ khép hờ, Diệp Cẩm Lê gõ cửa.

Trong văn phòng ba đang , một đang đan áo len, một c.ắ.n hạt dưa, còn cầm sổ sách đang ghi chép gì.

“Đến làm gì?”

Diệp Cẩm Lê bước phòng, mỉm : “Tôi đến lĩnh lương tháng ạ.”

Người phụ nữ đang đan áo len ngước mắt Diệp Cẩm Lê một cái, bĩu môi: “Sao mấy hôm đến lĩnh? Hết thời gian phát lương , lĩnh .”

Thực với trường hợp đặc biệt như Diệp Cẩm Lê vì xin nghỉ phép thì thể lĩnh , phụ nữ chẳng qua là dùng chút quyền hạn trong tay để làm khó khác mà thôi.

Loading...