“Dù cũng thích Tiểu Cố.” Ai mà thích một con rể như chứ.
“Khoảng thời gian con ở nhà, giúp sửa bóng đèn, giúp sửa radio, năng lực động tay nhưng mạnh lắm.”
Diệp Cảnh Châu đều cứng tim, cứ thế trộm mất nhà.
Triệu Lệ Tú khỏi hỏi một câu: “Các con chẳng lẽ thù oán ?”
Diệp Cẩm Lê đều nhịn bật .
Diệp Cảnh Châu thu mắt , nhưng bây giờ thì .
Triệu Lệ Tú trợn tròn đôi mắt: “Thật sự ?” Bà nãy chỉ thuận miệng thôi, nếu con trai và con rể mà bất hòa thì chịu tội chẳng là con gái bà .
Diệp Cảnh Châu khẽ thở dài: “Không .”
Triệu Lệ Tú: “Vậy thì .”
“Con quen Tiểu Cố , hẳn là cũng là như thế nào chứ.”
Diệp Cảnh Châu kéo kéo môi, quả thật , một con ch.ó tâm cơ.
Mệt còn chia sẻ cho những món ngon mà em gái gửi đến, kết quả thằng nhóc Cố Vân Trạch tâm đen tối.
Trước đó vẫn luôn coi Cố Vân Trạch như đối đãi, tuy rằng ở cùng một chỗ, nhưng cách mấy tháng cũng sẽ liên hệ một .
Bây giờ mà , mối hận đoạt em gái đội trời chung.
Triệu Lệ Tú đối với Cố Vân Trạch, con rể , là trăm phần trăm hài lòng: “Con và Tiểu Cố quen như thế nào ?” Bà cũng từng con trai nhắc đến một như .
Diệp Cảnh Châu: “Huấn luyện ở trường quân đội.”
Triệu Lệ Tú: “Trước con từng với chúng con còn một chiến hữu ưu tú như chứ.”
Diệp Cảnh Châu: “Con nhắc qua một , thể quên .”
Anh như , Triệu Lệ Tú nhớ , “Tiểu Cố chính là bạn cùng phòng mà con nhắc đến ?” Bà nhớ rõ đây con trai với bà về bạn cùng phòng của , năng lực ưu tú, nhân phẩm .
lúc đó bà quá để ý, chỉ là vui vẻ vì con trai quan hệ với .
Kỳ thật cho dù lúc đó nhắc đến, Triệu Lệ Tú chắc cũng sẽ ý tưởng làm con rể, bà tổng cộng chỉ một trai một gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-315-diep-canh-chau-va-co-van-trach-co-thu-oan.html.]
Con trai ở nơi khác, con gái cũng gả nơi khác mấy năm thấy mặt thì bà thật sự .
Diệp Cảnh Châu liền còn tâm trạng chuyện nữa, một bộ biểu cảm sống còn gì luyến tiếc. “Ừm.” Không vì cảm thấy Cố Vân Trạch , mà là cảm thấy chuyện Diệp Cẩm Lê kết hôn quá đột ngột, nhất thời còn kịp hồn.
Rốt cuộc ai thể chấp nhận cô em gái đáng yêu xinh của vì chính dẫn sói nhà, kết quả bây giờ gả đến nhà khác chứ.
Hơn nữa theo hiểu , như Cố Vân Trạch chắc chắn sẽ khoe khoang.
Diệp Cảnh Châu: “Cho dù tồi cũng thể nhanh như kết hôn chứ.” Anh vẫn luôn cảm thấy hai ở bên hẳn là một quá trình tuần tự tiệm tiến, từng bước một từ từ đến, vì tình cảm mà kết hôn, chứ lấy mục đích sinh con để cấu thành một gia đình độ ấm.
Triệu Lệ Tú: “Cái nào nhanh, một đống mới gặp mặt hai là thể đăng ký kết hôn , Tiểu Cố nên cấp gì đều cấp, hôn lễ cũng làm .”
“Hơn nữa nếu con gái mà chậm mấy tháng nữa kết hôn thì sớm kéo nông thôn làm thanh niên trí thức , chẳng lẽ con còn con gái nông thôn làm việc đồng áng ?”
Diệp Cảnh Châu cau mày, khẽ động đậy giãy giụa dậy, Diệp Cẩm Lê vội vàng tiến lên ngăn , trừng mắt một cái giả vờ giận dữ : “Bác sĩ mới còn thể tùy ý động đậy, kết quả bây giờ liền tuân theo lời dặn của bác sĩ.”
“Xuống nông thôn, thế ?”
Diệp Cẩm Lê trợn tròn đôi mắt: “Anh , cũng quá quan tâm em , em năm nay đều nghiệp công việc tự nhiên xuống nông thôn chứ.”
Triệu Lệ Tú cũng thêm một câu: “ , đây còn với con chuyện , con quên ?”
“Bằng thể để con gái theo khác xem mắt.” Nếu thể bà cũng giữ con gái ở nhà thêm mấy năm, tuy rằng con gái bà Cẩm Lê đôi khi cũng làm tức giận, nhưng đại bộ phận thời gian vẫn là con gái ngoan của bà.
Diệp Cảnh Châu nghi hoặc : “Anh tìm công việc cho Tiểu Lê , bán hàng ở bưu cục phố Đông Dương.” Lúc đó Triệu Lệ Tú với tìm thấy công việc thích hợp, liền nghĩ cách liên hệ chiến hữu đây, xem cách nào tìm một công việc nhẹ nhàng thể diện .
Dù Tiểu Lê chút kiều khí thích xinh , công việc phức tạp mệt mỏi cũng nỡ để cô làm.
Trải qua một đoạn thời gian mới cuối cùng tìm một công việc thích hợp cho em gái.
Người bán hàng ở bưu cục mỗi ngày công việc đều nhẹ nhàng, chỉ cần ở cửa sổ xử lý nghiệp vụ đơn giản.
Công việc là của một quân tẩu sắp theo chồng chuyển quân, giá cả là 800 đồng.
Anh ở bộ đội lâu như , mua một công việc đối với mà căn bản thành vấn đề.
Có tin tức lập tức liền gọi điện thoại về nhà.
lúc đó các cô ở nhà nên ai nhận điện thoại, gửi một bức điện báo qua, cách một ngày liền lãnh đạo phái chấp hành nhiệm vụ.
Anh vẫn luôn cho rằng em gái làm ở bưu cục, bây giờ xem căn bản .
Trong mắt Triệu Lệ Tú tràn đầy hoang mang: “Điện báo, chúng nhận điện báo nào cả.” Công việc lưu thông thị trường, nếu là bà công việc như chắc chắn sẽ bỏ tiền mua, tốn thêm chút tiền cũng , dù tiền kiếm chính là để tiêu cho con cái.