Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 305: Lên đường trong đêm

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:16:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu chỉ là vết thương nhẹ, bộ đội chắc chắn sẽ gọi điện thông báo cho nhà lặn lội sang đó. Cuộc điện thoại chỉ thể chứng minh một điều: con trai bà thương nặng.

Trong khoảnh khắc đó, Triệu Lệ Tú cảm thấy tim đau thắt từng cơn. Đầu óc bà chỉ còn hình ảnh con trai giường bệnh với những vết thương chằng chịt. Suốt thời gian qua, khi nhận tin tức gì của con, bà linh cảm chuyện chẳng lành. bà luôn cố gắng gạt những suy nghĩ tiêu cực đó, sợ rằng nghĩ quẩn sẽ mang điềm gở cho con. Bà cứ ngỡ chỉ cần nghĩ đến những điều xui xẻo thì con trai sẽ bình an vô sự. Vậy mà, chuyện bà lo sợ nhất cuối cùng vẫn xảy .

Sao đột ngột thương như thế? Rõ ràng hai tháng vẫn còn khỏe mạnh, bà còn gọi điện giục con sớm tìm con dâu về cho bà mà. Nghĩ đến đây, đầu óc bà cuồng, ù . may mắn là bà vẫn còn giữ chút lý trí. Bà vội chạy về nhà thu dọn ít đồ đạc, chạy đến ủy ban xin giấy giới thiệu và tức tốc đến đây. Ở thành phố , duy nhất bà thể dựa lúc chính là con gái. Một bà đối mặt với chuyện , bà thực sự chịu đựng nổi.

Diệp Cẩm Lê siết chặt ngón tay, đôi mắt trĩu nặng, lòng cô cũng hoang mang vô cùng. lúc còn lo lắng hơn gấp bội. Cô chỉ thể cố gắng trấn an: “Mẹ ơi, đừng quá lo lắng. Bộ đội rõ tình hình thì lẽ vẫn còn hy vọng. Bệnh viện quân đội trang thiết hiện đại, bác sĩ cũng giỏi lắm, trai chắc chắn sẽ tai qua nạn khỏi thôi.”

nhưng lòng Diệp Cẩm Lê cũng rối như tơ vò. Cô cố nén những giọt nước mắt chực trào . Nếu cô cũng tỏ hoảng loạn, tinh thần của cô sẽ sụp đổ mất.

Triệu Lệ Tú nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, nước mắt lưng tròng: “Ừ, đúng , y học bây giờ phát triển thế mà, con chắc chắn sẽ .” Bà chỉ tự an ủi như , chứ còn nghĩ thế nào khác đây.

Diệp Cẩm Lê tỏ bình tĩnh, quyết đoán: “Lát nữa chúng sẽ mua chuyến tàu sớm nhất để đến chỗ trai.” Nghe con gái , Triệu Lệ Tú như tìm chỗ dựa tinh thần. “Ừ, chúng gặp con ngay, nó chắc chắn sẽ bình an, chắc chắn .”

Diệp Cẩm Lê nhanh chóng đến bộ phận chính trị xin giấy giới thiệu, nhờ xin nghỉ phép năm ngày ở đơn vị. Về đến nhà, cô thu dọn hành lý thật nhanh. Trịnh Hồng Hà mang sang mấy cái bánh rán nhân hẹ và màn thầu làm. Trình Tri Diên cũng luộc mười mấy quả trứng gà mang sang cho hai con ăn dọc đường.

Diệp Cẩm Lê nhận lấy tất cả, cô đây là tấm lòng của . Cô chớp chớp hàng mi dài, giọng nghẹn ngào: “Em cảm ơn các chị nhiều lắm.”

Trịnh Hồng Hà gì thêm, chỉ nắm tay cô dặn dò: “Nhất định sẽ bình an thôi.”

Trình Tri Diên cũng : “Chị chờ em về để cùng mua hoa đấy nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-305-len-duong-trong-dem.html.]

Tần Triệu Bạch chuyện liền gọi điện nhờ mua giúp hai vé giường , lái xe đưa hai con ga tàu hỏa. Đến nơi, Diệp Cẩm Lê xách hành lý xuống xe: “Anh Tần, thực sự làm phiền quá.”

Tần Triệu Bạch xua tay: “Em là vợ của Cố Vân Trạch, cũng là em dâu của , đừng khách sáo thế. Tàu sắp chạy , hai nhanh .” Anh giúp họ xách hành lý lên tận toa tàu mới rời .

Đây là đầu tiên Triệu Lệ Tú tàu hỏa, nhưng bà chẳng còn tâm trí mà vui sướng, trong mắt chỉ nỗi u sầu đậm đặc. Trên tàu đông nghịt , sợ lạc mất nên Diệp Cẩm Lê nắm chặt lấy tay rời. May mà mang theo nhiều đồ, nếu cô cũng chẳng xoay xở nổi. Sau một hồi vất vả chen lấn, cuối cùng họ cũng tìm vị trí giường của .

Diệp Cẩm Lê cất hành lý xong xuôi hỏi: “Mẹ giường giường ạ?” Cô mở nắp bình nước uống một ngụm lớn. Suốt mấy tiếng đồng hồ qua cô giọt nước nào bụng. Sau đó cô đưa bình nước cho .

“Mẹ hỏi con mà.” Triệu Lệ Tú lắc đầu, bà chẳng uống nước. Bà hai chiếc giường bảo: “Hay là giường nhé.” Bà nghĩ con gái chắc sẽ thích giường hơn.

Diệp Cẩm Lê cất bình nước túi: “Thôi, giường cho tiện, đêm hôm vệ sinh cũng leo trèo.”

Triệu Lệ Tú: “...”

Diệp Cẩm Lê lấy hộp cơm , bên trong là bánh rán và màn thầu của Trịnh Hồng Hà: “Mẹ ăn chút gì cho ấm bụng. Bây giờ bốn giờ chiều , từ sáng tới giờ ăn gì .”

Triệu Lệ Tú định bảo bà ăn. Bình thường giờ ăn gì là bụng bà réo ầm lên , nhưng lúc bà chẳng thấy đói chút nào.

Diệp Cẩm Lê lườm một cái: “Mẹ ăn trưa đúng ? Mẹ chăm sóc trai chứ làm bệnh nhân . Đến lúc đó khỏi mà đổ bệnh đấy thì con làm thế nào...”

Triệu Lệ Tú đành cầm lấy cái màn thầu: “Được , , ăn là chứ gì. Cái tính càm ràm của con chắc chắn là di truyền từ ông già c.h.ế.t tiệt , chứ bao giờ nhiều thế .”

Dù ngoài miệng thì nhưng bà con gái đúng. Bà phép ốm, bà giữ sức khỏe nhất để còn chăm sóc con trai.

Loading...