Vài giây cô bỗng nhiên : “Cô cô mỗi ngày nỗ lực làm việc như thì ích gì? Lãnh đạo cũng sẽ thích như cô .”
“Nhìn xem Diệp Cẩm Lê mới đến bao lâu mà lãnh đạo coi trọng.”
“Không chỉ là lãnh đạo, ngay cả hai tiền bối trong văn phòng cũng thích cô hơn, cô xem cô vô dụng đến mức nào chứ, uổng cho cô vẫn là sinh viên trung cấp mà còn bằng một học sinh cấp ba, cuốn sách của cô thật đúng là uổng phí.”
Dương Tĩnh: “Cô cần với những thứ .”
Phương Tuyết Lê càng vui vẻ: “Sao ? Là trúng nỗi đau lòng của cô ?” Tuy rằng cô chán ghét Diệp Cẩm Lê, nhưng cũng thể thừa nhận Diệp Cẩm Lê ở nhiều khía cạnh đều mạnh hơn cô .
Dương Tĩnh trừ việc chỉ vùi đầu sách vở thì căn bản bằng .
Cô tiếp tục : “Cô vì hãm hại Diệp Cẩm Lê mà hãm hại cô ?”
Dương Tĩnh trả lời.
Phương Tuyết Lê thấy cũng giận, cô thật đoán Dương Tĩnh sẽ trả lời. “Bởi vì trong mắt , cô còn xứng làm đối thủ cạnh tranh của .”
Cô đầy vẻ thú vị chằm chằm mắt cô , xem cô sẽ phản ứng gì.
Dương Tĩnh ngữ khí bình thản: “Ồ, còn cảm ơn cô .” Đây vẫn là điều cô học từ Diệp Cẩm Lê, dùng ngữ khí bình tĩnh những lời khiến tức giận nhất.
Biểu cảm mặt Phương Tuyết Lê lập tức đơ cứng.
Dương Tĩnh nên cảm thấy đau khổ , phản ứng của cô là chứ.
Dương Tĩnh cong môi, mặt mang theo một cảm giác thoải mái.
Hóa Phương Tuyết Lê cũng đáng sợ như cô tưởng tượng đây, cô chẳng qua chỉ là một con hổ giấy thôi.
Phương Tuyết Lê ngược nóng nảy: “Có Diệp Cẩm Lê ở khoa Tuyên truyền một ngày thì cô vĩnh viễn sẽ ngày ngóc đầu lên , cô nỗ lực thế nào cũng bằng cô .”
Dương Tĩnh: “Vậy thì chứ?”
Phương Tuyết Lê ngờ cô đến nước mà Dương Tĩnh vẫn thờ ơ.
Cô ngẩng cằm lên, vẻ mặt chịu thua “” một tiếng: “Nếu là cô thì chắc chắn sẽ nghĩ cách đuổi Diệp Cẩm Lê khỏi khoa Tuyên truyền.”
Cô chính là cam lòng, dựa cái gì mà cô đều khai trừ kết quả Diệp Cẩm Lê chẳng chuyện gì.
Cô nãy còn xin cô , kết quả cô vẫn buông tha cô .
Cô đổ hết lên đầu Diệp Cẩm Lê, quên mất đây là kết quả xử phạt do Trưởng khoa Trình và ban bảo vệ đưa .
“Cô chẳng lẽ cô từng bước leo lên vị trí cao hơn cô ?” Dương Tĩnh cũng thật ngu ngốc, Diệp Cẩm Lê chuyện với cô vài câu mà thật sự coi là bạn bè.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-296.html.]
Cũng xem cái vẻ ngốc nghếch của , sẽ ai thật lòng kết bạn với cô .
“Cho cô một lời khuyên chân thành, thì tàn nhẫn một chút,”
Dương Tĩnh liếc cô một cái: “Sau đó giống cô mà khai trừ ?”
Cô cũng để ý đến những lời Phương Tuyết Lê , dù Diệp Cẩm Lê lãnh đạo đề bạt thì đó cũng là thực lực của cô .
Phương Tuyết Lê nghẹn lời, khỏi siết chặt nắm tay: “Cô...”
Cô khai trừ chẳng lẽ đều là của một cô ?
Rõ ràng khi Diệp Cẩm Lê đến làm việc thì cô vẫn còn , cô và Hạ Tím Yên cãi vã, Dương Tĩnh cũng cô đạp chân, tất cả đều như , nhưng gần đây chuyện đều đổi.
Cô đầu tiên là mất bạn bè, bây giờ thất nghiệp.
Nếu Diệp Cẩm Lê thì cô chắc chắn sẽ trộm tiền vu khống cho cô , càng sẽ khai trừ.
Dương Tĩnh nhiều với cô , tư tưởng vặn vẹo như Phương Tuyết Lê thì thế nào cũng thông, cô tùy tiện thu dọn hai bộ quần áo cửa, ngày mai chủ nhật nghỉ, cô về nhà một chuyến.
Người đều hết , Phương Tuyết Lê dù nhiều lời cũng chỉ thể tạm thời nghẹn trong lòng.
Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, Phương Tuyết Lê cũng nhanh như rời , nhưng trong xưởng thông báo cho quản lý ký túc xá, cô cũng .
Cô xách một túi đồ lớn xuống lầu, vì đồ vật quá nhiều, nhất thời thể cầm hết, cái xô và chậu rửa mặt tay đều rơi xuống đất.
Nhìn cái xô lăn xuống lầu, Phương Tuyết Lê tức giận dậm chân, chẳng chuyện gì ý cả!
“Cô.”
Ánh mắt Phương Tuyết Lê gắt gao chằm chằm mặt: “Cô là đến xem làm trò ?”
Nếu Hạ Tím Yên ngay từ đầu cho cô một công việc chính thức thì cô chắc chắn sẽ vì ghen ghét khác mà mất việc.
Cô cũng gì.
Hạ Tím Yên ngữ khí nhàn nhạt: “Tôi đến tìm cô.”
Phương Tuyết Lê: “Ai mà tin.” Cô bạn bè nào khác, trừ cô thì cô còn thể tìm ai chứ.
Nói đến ông trời thật đúng là công bằng, những sinh tất cả, giống như Hạ Tím Yên, cô tất cả những gì cô , gia thế , công việc đàng hoàng, tương lai còn chồng môn đăng hộ đối.
Phương Tuyết Lê ngẩng cằm lên, cố gắng giả vờ vẻ cao cao tại thượng: “Bây giờ cô nhất định đắc ý đúng , cuối cùng cũng thể vứt bỏ .”
“Thật cô làm cũng thất bại, nhiều thứ như thì ích gì, chẳng vẫn một bạn thật lòng nào .” Ở phương diện cô thể mạnh hơn cô nhiều, học thời điểm bạn bè của cô đếm xuể một bàn tay.