Tống Xuân Tú gật đầu: “Nói cũng .”
“Đầu óc xoay chuyển thật nhanh.”
Diệp Cẩm Lê nhẹ nhàng xoa xoa mặt: “Không xoay chuyển nhanh lên ạ.”
Sau khi mát mẻ hơn một chút, Diệp Cẩm Lê trở về chỗ làm việc của , cầm bút chì phác thảo sơ đồ bảng tin tờ giấy trắng.
Tống Xuân Tú qua: “Tiểu Diệp, bắt đầu .”
Diệp Cẩm Lê: “Em cứ vẽ đại thôi ạ.” Vẫn là nội dung thì hơn, nếu cảm giác tranh minh họa sẽ phù hợp với nội dung.
Tống Xuân Tú rót xong nước ấm đang chuẩn về thì thấy ở cửa, cô khúc khích chào hỏi: “Trưởng khoa Trình, ngài công tác về ạ?”
Hà thúc ở cửa đặt báo xuống cũng hô theo một tiếng.
Diệp Cẩm Lê dậy: “Trưởng khoa Trình.” Đây vẫn là đầu tiên cô thấy ông .
Hình tượng của ông chút giống với vị lãnh đạo trong tưởng tượng của cô, tuy đến tuổi trung niên nhưng dáng giữ gìn cũng tệ lắm, hói đầu cũng bụng phệ.
Trưởng khoa Trình chắp tay lưng đến, thờ ơ quét mắt một vòng: “Mấy khác ?”
Tống Xuân Tú: “Đi làm bảng văn hóa ạ.”
“Vị là đồng chí mới đến phòng chúng đúng ?”
Diệp Cẩm Lê lưng thẳng tự nhiên: “Vâng thưa trưởng khoa, tên Diệp Cẩm Lê, vinh hạnh cơ hội gia nhập đại gia đình tuyên truyền khoa và trở thành một thành viên.”
Trưởng khoa Trình gật đầu: “Ừm.” Đồng chí trẻ tuổi trông nhiệt tình và tràn đầy tinh thần. “Trong công việc nếu gặp khó khăn gì thể hỏi các tiền bối nhiều hơn, cũng thể đến tìm .”
Diệp Cẩm Lê: “Cảm ơn trưởng khoa, nhất định sẽ dốc lực, với tinh thần sung mãn nhất để cống hiến cho công việc.”
Trưởng khoa Trình cửa đầu tiếp tục : “Chờ mấy khác đến các cô nhớ thông báo một chút là chiều 2 giờ rưỡi đến văn phòng họp ngắn nhé.”
Chờ ông rời , Tống Xuân Tú lẩm bẩm một câu: “Sao còn họp nữa chứ.”
Diệp Cẩm Lê nữa xuống: “Trước đây mấy khi họp ạ?” Trong mắt cô, họp hành thì cũng bình thường, dù lãnh đạo cũng việc gì thì thích họp, là họp nhưng thật chính là hội nghị phê bình, cho dù gì để cũng họp.
Tống Xuân Tú: “Thật cũng .”
“Mỗi tuần đều một hội nghị tổng kết công tác.” Chủ yếu là trình bày nội dung công việc tuần , còn một chút tâm đắc và hiểu của về học tập.
“Đây đều là quy định của nhà máy, mỗi tuần mỗi phòng đều họp.”
“Tuần là vì trưởng khoa Trình công tác tỉnh ngoài, trưởng khoa Thái ngày hôm qua nhà máy khác học tập nên mới họp .”
Hà thúc vỗ nhẹ gọng kính lão mũi: “Lần chắc là chuyện bảng tin và bảng văn hóa .”
Tống Xuân Tú mím môi : “Có thể lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-258.html.]
“Tôi chỉ là hiểu loại chuyện cũng cần họp chuyên môn để .” Trước đây đều là thông báo trực tiếp.
Hà thúc lắc đầu: “Ai mà .”
“Cũng nhất định là chuyện , trưởng khoa Trình mới công tác về , khả năng là chuyện khác.”
Buổi sáng thoáng qua, theo tiếng chuông tan tầm giữa trưa vang lên, Diệp Cẩm Lê cầm lấy hộp cơm kéo liền chạy về phía nhà ăn.
Đến nhà ăn, Tống Xuân Tú thở hồng hộc : “Tiểu Diệp , hôm nay chạy nhanh thế chứ.” Thiếu chút nữa làm cô mệt c.h.ế.t, trung niên tuổi như cô căn bản thể so với trẻ tuổi.
Diệp Cẩm Lê xoa xoa bụng, hai tiếng: “Đói bụng ạ, ăn cơm sớm một chút.” Làm việc thật sự tiêu hao thể lực, đây cô đến giữa trưa mới cảm thấy đói, hôm nay 11 giờ bụng cô bắt đầu cồn cào .
Vì đến sớm nên họ phía cũng chỉ xếp hàng ba , cho nên đến hai phút họ lấy cơm.
Không là hôm nay đến sớm là cô đầu bếp run tay, hôm nay thức ăn đều nhiều hơn ngày thường một chút.
Tống Xuân Tú: “Đến sớm còn cái lợi ?”
Diệp Cẩm Lê cũng là đầu tiên đến sớm như , cho nên cũng đây rốt cuộc là trùng hợp là gì.
Hôm nay nhà ăn chuẩn trứng hấp, Diệp Cẩm Lê nhờ cô đầu bếp giúp cô lấy một chén mềm nhất.
Tống Xuân Tú cũng cuối cùng ăn món trứng hấp mà cô mong ngóng.
Dương Tĩnh trả lời: “Cũng chắc, cái xem vận may.”
“ đến muộn thì ngay cả vận may cũng .”
Diệp Cẩm Lê về phía cô : “Cậu ăn nhiều , em tin .”
Dương Tĩnh Diệp Cẩm Lê lặng lẽ cong môi.
Diệp Cẩm Lê: “Sáng nay công việc của thuận lợi , sẽ một làm hết việc chứ.” Tính cách như Dương Tĩnh dễ thì gọi là hiền lành, yêu so đo, khó một chút thì chính là tính tình mềm yếu dễ bắt nạt.
Dương Tĩnh: “Cũng thuận lợi, đều làm việc.”
Diệp Cẩm Lê nhướng mày: “Lý Thanh Thanh và Phương Tuyết Lê cũng làm ?”
Dương Tĩnh gật đầu: “Vâng, vốn dĩ Lý Thanh Thanh ban đầu là làm việc, nhưng Hạ Tím Yên cãi với cô .”
Nghe đến đây Tống Xuân Tú hứng thú, cô hỏi: “Hai họ vì chuyện mà cãi ?”
Dương Tĩnh ừ một tiếng.
Tống Xuân Tú: “Vậy thì đây chị thật sự nhầm , Hạ Tím Yên hóa là làm việc .”
“Vậy đây cô để chúng làm việc của cô chứ?”
Dương Tĩnh: “Em .”
Dương Tĩnh trầm mặc một lát tiếp tục : “Em còn chuyện với chị.”