Diệp Cẩm Lê lẩm bẩm: “Vấn đề là ngày mai dậy sớm hơn nửa tiếng đấy.”
Cố Vân Trạch mỉm , đưa tay xoa đầu cô: “Chuyện đó là gì , em ăn thì mua thôi.”
Diệp Cẩm Lê thở dài: “Anh đúng là nuông chiều làm cái miệng em kén chọn mất .” Ở cái thời đại mà quả táo còn là vật phẩm hiếm lạ , cô cơ bản ngày nào cũng ăn hoa quả. Tuy rằng những loại trái cây đúng mùa như thế cần phiếu, nhưng những gia đình bình thường cũng chẳng ai dám chi nhiều tiền hoa quả như .
Đầu ngón tay Cố Vân Trạch khẽ chạm lên môi cô: “Có gì ?” Anh hưởng thụ việc Diệp Cẩm Lê tiêu tiền của , tiêu hết cũng chẳng , ngược còn cảm thấy một sự thỏa mãn cực kỳ lớn lao.
Diệp Cẩm Lê nghĩ ngợi đề nghị: “Lát nữa sang chỗ chị Hồng Hà vườn rau hái ít dưa leo .” Dù ban đầu họ cũng định xuống lầu tản bộ.
Trịnh Hồng Hà với cô từ sớm rằng ăn gì cứ vườn nhà chị mà hái. Diệp Cẩm Lê chị lời khách sáo mà thực lòng như .
Cố Vân Trạch dĩ nhiên đều theo vợ.
Diệp Cẩm Lê về phòng bộ quần áo khác, cô mặc bộ đồ bảo hộ lao động mà xưởng phát . Buổi chạng vạng muỗi nhiều, mặc áo dài quần dài thể giúp cô bớt đốt mười mấy phát.
Thay đồ xong, cô gương ngắm nghía, tự luyến cảm thán: Tuy quần áo nhưng thì vẫn xinh .
“Sao thế?” Thấy Cố Vân Trạch cứ chằm chằm , Diệp Cẩm Lê hiểu nên hỏi một câu.
Đáy mắt Cố Vân Trạch thoáng qua một tia sáng sâu thẳm, khóe môi khẽ nhếch: “Không gì, chỉ là cảm thấy em mặc bộ trông cũng khá xinh.”
Diệp Cẩm Lê mím môi, biểu cảm trông chút kỳ quái.
Cái gu thẩm mỹ của Cố Vân Trạch là , mắt vấn đề ?
Diệp Cẩm Lê một lát thu hồi tầm mắt. Cô lấy từ trong túi một đồng tiền và mấy viên kẹo ăn hết: “Anh nhớ mang theo cái rổ, em sang với chị Hồng Hà một tiếng.”
Ra khỏi cửa, cô gõ cửa nhà Trịnh Hồng Hà, lâu mở.
Người mở cửa là Nguyệt Nguyệt, bên cạnh cô bé còn kê một cái ghế thấp, là nãy cô bé lên ghế mới mở cửa.
Vừa thấy Diệp Cẩm Lê, Nguyệt Nguyệt liền nghiêng đầu nở nụ ngọt ngào, lộ hai chiếc răng khểnh đáng yêu: “Chị xinh !”
“Là Nguyệt Nguyệt .” Diệp Cẩm Lê xổm xuống xoa đầu cô bé, lấy ba viên kẹo trong túi nhét túi áo của cô bé.
Túi áo của cô bé nhỏ, ba viên kẹo nhét đầy một nửa.
Diệp Cẩm Lê nắm tay Lâm Tri Nguyệt hỏi: “Mẹ em ?”
Vừa dứt lời thì Trịnh Hồng Hà bước . Vì túi áo của Nguyệt Nguyệt nông nên chị liếc mắt một cái thấy mấy viên kẹo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-244-nuong-chieu-den-muc-ken-chon.html.]
Thời gian qua Trịnh Hồng Hà quen với việc Diệp Cẩm Lê thường xuyên cho con kẹo, chỉ Diệp Cẩm Lê mà Trình Tri Diên cũng . Dù chị trả thì hai họ cũng chịu nhận.
Chị Diệp Cẩm Lê: “Lại làm em tốn kém .”
Diệp Cẩm Lê : “Mấy viên kẹo thôi mà, tốn kém gì , trẻ con thích ăn là .”
Trịnh Hồng Hà lấy hai viên kẹo từ túi con gái : “Hai viên giữ hộ nhé, lúc nào ăn thì bảo ?”
Nguyệt Nguyệt nắm chặt viên kẹo cuối cùng trong tay, ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Diệp Cẩm Lê khen: “Nguyệt Nguyệt ngoan quá mất.”
“Chị dâu, chị dạy Nguyệt Nguyệt thế nào mà bé ngoan thế?”
Không ai là thích khác khen con , khóe môi Trịnh Hồng Hà kìm mà nhếch lên: “Chị cũng chẳng dạy gì nhiều, chắc là trời sinh thôi. Cùng một cách dạy mà Nguyệt Nguyệt ngoan hơn trai nó nhiều.”
“Hồi chị ở cữ, con bé cũng chẳng mấy khi quấy đêm, b.ú xong là ngoan ngoãn ngủ luôn.” Từ khi sinh Nguyệt Nguyệt, chị mới thực sự cảm nhận câu con gái là chiếc áo bông nhỏ của .
Trịnh Hồng Hà hỏi tiếp: “ , Tiểu Lê, em tìm chị việc gì ?”
Diệp Cẩm Lê rõ mục đích của .
Trịnh Hồng Hà hào phóng bảo: “Chuyện mà em cũng sang thưa gửi , chị bảo , ăn gì cứ tự mà hái, cần cố ý với chị .”
Nói thì , nhưng Diệp Cẩm Lê hái thì chắc chắn báo một tiếng, đó là phép lịch sự tối thiểu.
Diệp Cẩm Lê nhét tờ một đồng tay Trịnh Hồng Hà, hạ thấp giọng: “Chị Hồng Hà, đây là tiền rau ạ.”
Trịnh Hồng Hà nhất quyết nhận: “Hái mấy quả dưa leo mà tiền nong gì, chị lấy , em cầm về .”
Hai hôm chị nhận tiền dưa hấu của Diệp Cẩm Lê thấy ngại lắm , hôm nay tiền rau chị tuyệt đối thể nhận thêm.
Diệp Cẩm Lê: “Chị Hồng Hà...”
Trịnh Hồng Hà vội vàng ngắt lời: “Em đừng nữa, chị bảo lấy là lấy.” Diệp Cẩm Lê cái miệng khéo, chị cô cho mụ mị đầu óc mà nhận tiền, đến khi phản ứng thì cô mất .
“Ngày thường em cho Nguyệt Nguyệt với Tùng Tùng ăn kẹo chị đưa tiền cho em .”
“Cho nên chị cũng thể lấy tiền của em .”
Diệp Cẩm Lê mỗi làm món gì ngon mua thứ gì đều mang sang cho chị một ít. là bán em xa mua láng giềng gần, câu chẳng sai chút nào. Cô chú ruột của Tùng Tùng và Nguyệt Nguyệt còn chẳng với chúng bằng Diệp Cẩm Lê.