Tần Triệu Bạch từng phàn nàn mặt cô, Cố Vân Trạch mặc quần áo cô làm mà khoe khoang mặt ba .
Cố Vân Trạch đơn giản thuật tóm tắt một những lời Thẩm Hoài Xuyên với sáng nay.
Diệp Cẩm Lê thật sự nhịn bật .
Giọng điệu và biểu cảm của Cố Vân Trạch thật sự quá buồn , y như một cái máy móc, nhả từng chữ một, biểu cảm cũng như thể cứng đờ mặt.
Cô một hồi lâu mới dừng : “Anh cái biểu cảm gì , Đoàn trưởng Thẩm hẳn là như nhỉ.”
Cố Vân Trạch: “……” Anh còn tưởng rằng vợ Thẩm Hoài Xuyên, kết quả là . “Không giống ?”
Diệp Cẩm Lê trầm mặc một lát: “Chỉ thể diễn phong cách riêng.”
Những ngón tay thon dài của Diệp Cẩm Lê nhanh chậm gõ gõ mặt bàn, buồn : “Cho nên là đang so sánh với ?”
Cố Vân Trạch chút do dự phủ nhận : “Không .”
Diệp Cẩm Lê: “Ồ.” Đàn ông , miệng là cứng nhất, Cố Vân Trạch cũng ngoại lệ.
“Cho nên là cố ý tìm đến khoe khoang ?” Vẫn là câu cách ngôn thể trông mặt mà bắt hình dong, Thẩm Hoài Xuyên qua là điềm tĩnh cẩn trọng như ngờ còn một mặt ấu trĩ như thế.
Cố Vân Trạch cũng , lúc khi cô và mới quen , cô cũng thể tưởng tương lai thể ấu trĩ và bám đến .
Cố Vân Trạch thu dọn bát đũa ăn xong đặt ở một bên: “Cũng là .”
“Mục đích chủ yếu của là đến chỗ học hỏi kinh nghiệm.”
Diệp Cẩm Lê hoang mang : “Học hỏi kinh nghiệm?”
Cố Vân Trạch mặt mày mang theo vẻ kiêu ngạo: “Đạo lý chung sống giữa vợ chồng.”
Diệp Cẩm Lê thể tin : “Hỏi ?”
Cố Vân Trạch: “Không tin ?”
Diệp Cẩm Lê dùng tay chống cằm suy tư một lát: “Anh miễn cưỡng thì đáng tin cậy hơn Thẩm Hoài Xuyên một chút .”
So với Thẩm Hoài Xuyên làm câm ba năm, Cố Vân Trạch xác thật là đáng tin cậy hơn nhiều, bất quá cô thể làm kiêu ngạo nên thêm cái tiền tố.
Nghe đáng tin cậy hơn Thẩm Hoài Xuyên, khóe môi Cố Vân Trạch cong lên.
Còn về việc Diệp Cẩm Lê miễn cưỡng thì căn bản thèm để ý, bởi vì lời cô đến tai khi tự động lọc thành đáng tin cậy hơn Thẩm Hoài Xuyên.
Diệp Cẩm Lê: “Cho nên bây giờ cũng chuyện giữa bọn họ ?”
Đôi mắt Cố Vân Trạch híp : “Em chỉ là hôn nhân hiệp nghị là ngủ riêng phòng?”
Diệp Cẩm Lê thở dài: “Thôi , hết .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-243-khoe-khoang-va-loi-khuyen.html.]
Cố Vân Trạch: “Em hy vọng ?”
Diệp Cẩm Lê: “Không , em là đau lòng vì em nhịn quá vất vả.” Cô là giữ lời hứa, nếu đồng ý với Trình Tri Diên đem chuyện của nàng ngoài thì sẽ , cho nên cô cũng tiết lộ với Cố Vân Trạch, nhưng trong lòng bí mật mà nhịn đến phát điên.
Kết quả bây giờ vẫn , cho nên vợ chồng các cô tính là một vòng trong vở kịch của Trình Tri Diên và Thẩm Hoài Xuyên nhỉ.
Diệp Cẩm Lê thẳng: “Anh cho lời khuyên gì?”
Cố Vân Trạch hồi tưởng một chút, đem những lời với Thẩm Hoài Xuyên ban ngày thuật một cho Diệp Cẩm Lê , cuối cùng còn quên hỏi một câu: “Em cảm thấy còn ?”
Diệp Cẩm Lê giơ ngón cái lên khen ngợi : “Phi thường tồi!”
Cố Vân Trạch khẽ một tiếng: “Em dỗ trẻ con đấy .”
Diệp Cẩm Lê cũng phủ nhận: “Anh cứ xem dỗ ?”
Khóe môi Cố Vân Trạch khẽ nhếch, chẳng gì nhưng lên tất cả.
Cố Vân Trạch dậy cầm bát đũa thu dọn nhà bếp rửa sạch sẽ, Diệp Cẩm Lê theo cùng , ở bên trong rửa chén, Diệp Cẩm Lê còn là cầm giẻ lau giặt sạch lau khô bàn ăn bên ngoài.
“Giẻ lau em cứ đặt ở mép bồn , lát nữa sẽ giặt.”
Diệp Cẩm Lê lời đem giẻ lau đặt ở mép bồn rửa: “Được.”
Ba cái chén rửa nhanh, đến hai phút Cố Vân Trạch rửa xong, đem chén rửa sạch bỏ trong chậu, đợi chén ráo nước mới thể cho tủ bát, nếu dễ mốc và sinh vi khuẩn.
Diệp Cẩm Lê ở bên cạnh lẳng lặng chằm chằm .
Đàn ông trai làm chuyện gì cũng là cảnh ý vui, cho dù chỉ là đang lau giẻ lau mà trông cũng như đang làm nghệ thuật .
Bỗng dưng, Cố Vân Trạch : “Trong nhà hình như trái cây ?”
Diệp Cẩm Lê nghĩ nghĩ: “Trong rổ hình như còn một quả táo, ăn no ?”
Cô nhớ rõ như là bởi vì buổi sáng cô mới từ trong rổ cầm một quả táo văn phòng.
Diệp Cẩm Lê liếc một cái: “Đã bảo ăn hết cái đùi gà đó , thế nào cũng xé nhiều thịt như cho em.” Một cái đùi gà hơn phân nửa thịt đều cho cô, Cố Vân Trạch liền ăn đến một phần ba thịt.
Cố Vân Trạch đưa tay véo nhẹ mặt cô: “Anh là nghĩ nếu là mua thì em sẽ trái cây mà ăn.”
Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt: “Ồ.”
“Muốn ăn gì, ngày mai em cửa hàng thực phẩm mua.”
Diệp Cẩm Lê suy tư một chút: “Vẫn là cần , chờ chủ nhật chúng cùng ngoài mua.” Cửa hàng thực phẩm bên tuy rằng xa, nhưng Cố Vân Trạch nếu là mua còn đường vòng.
Khóe môi Cố Vân Trạch nhếch lên: “Thật ăn ? Đào, dâu rừng, dưa hấu, mận……” Anh như thực đơn .
Cho dù là mới ăn cơm xong, Diệp Cẩm Lê đều nhịn nuốt nước miếng ừng ực: “Vẫn là mua . Cái niên đại trái cây và thịt đối với cô sức hấp dẫn đều lớn.