Diệp Cẩm Lê gật đầu: “Đó là đương nhiên, là đàn ông của em mà.”
Nghĩ đến chuyện Thẩm Hoài Xuyên khoe khoang sáng nay, Cố Vân Trạch nheo mắt , bâng quơ nhắc một câu: “Cái đệm của em thoải mái ?”
Diệp Cẩm Lê chỉ nghĩ Cố Vân Trạch đang quan tâm : “Rất thoải mái.”
Nói , Diệp Cẩm Lê như nhớ điều gì, cô lấy một đồng tiền từ trong túi , cái miệng nhỏ líu lo: “Hôm nay còn hai ở phòng khác nhờ em làm giúp nữa đấy, đây là tiền đặt cọc của họ.”
“ họ mang bông và vải đến nên em đợi họ đưa nguyên liệu mới làm cho họ .” Không thể , cán bộ tiêu tiền đúng là hào phóng. Vốn dĩ cô định làm nữa, còn đề nghị họ tìm thợ may hoặc nhờ lớn trong nhà làm, dù mục đích ban đầu của cô khi làm đệm chỉ là để bản thoải mái hơn.
họ thật sự quá hào phóng, mỗi trả một đồng rưỡi tiền công, cộng là ba đồng. Không ai gây khó dễ với tiền bạc, cô cũng ngoại lệ.
Cố Vân Trạch lặng lẽ cô: “Em thiếu tiền dùng ?”
Diệp Cẩm Lê lắc đầu phủ nhận: “Không ạ.” Sổ tiết kiệm vẫn còn nhiều tiền như , cô thể thiếu tiền tiêu .
Diệp Cẩm Lê khẽ , chắc chắn hiểu lầm gì đó nên giải thích: “Dù em cũng rảnh rỗi, dùng đến một giờ kiếm ba đồng, tội gì làm chứ.”
Nếu là may quần áo thì cô chắc đồng ý, quần áo tốn thời gian, tiền công quá ít cô động lực.
Điều đó sẽ khiến cô cảm thấy thời gian bỏ và tiền bạc nhận chênh lệch quá lớn.
Diệp Cẩm Lê vỗ ngực: “Đợi chị đây nhận tiền công còn sẽ mời cưng tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa.” Hai đồng tiền công còn trong miệng cô như thể là hai nghìn đồng .
Đôi mắt đen láy của Cố Vân Trạch loé lên tia sáng u tối, cong môi cô đầy thâm ý, giọng điệu cao lên: “Chị?”
Ánh mắt tối sầm : “Em thích nhỏ tuổi hơn em ?”
Diệp Cẩm Lê vội vàng phủ nhận: “Đương nhiên , em rõ ràng thích nhất là .”
Cố Vân Trạch thật sự phù hợp với tiêu chuẩn tìm bạn đời của cô: tiền, trai, tính tình , siêng năng. Anh sự chín chắn của đàn ông lớn tuổi, sự nhiệt tình của “tiểu ch.ó săn”, bất kể là yêu đương kết hôn đều là lựa chọn vô cùng thích hợp.
Diệp Cẩm Lê: “Đây là một cách gọi tình thú, hiểu ?” Thật đừng , Cố Vân Trạch hai chữ cũng phết.
Cố Vân Trạch khẽ nhướng mày, đáy mắt loé lên một tia sáng ngầm: “Lần đầu tiên , nhưng bây giờ thì .”
Rõ ràng nhỏ hơn nhiều tuổi như mà tâm hồn làm chị, thật Diệp Cẩm Lê ngày ngày nghĩ cái gì.
cô gọi cái là tình thú?
Cố Vân Trạch mím môi , đuôi mắt nhếch lên, thâm tình Diệp Cẩm Lê: “Chị.” Anh c.ắ.n chữ “chị” nhẹ, giọng như đang thì thầm thở dốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-242.html.]
Tim Diệp Cẩm Lê lập tức trêu chọc, cô vội vàng uống một ngụm nước để đè nén sự rung động trong lòng, đàn ông cũng thể quyến rũ như chứ.
Cố Vân Trạch luôn chú ý đến Diệp Cẩm Lê nên tự nhiên cũng quan sát , khóe miệng khẽ nhếch lên một cách khó nhận . Đột nhiên chút mong chờ, khi cô động tình mà gọi cô là “chị” thì sẽ phản ứng gì.
Diệp Cẩm Lê: “Chủ đề bỏ qua .”
Ánh mắt Cố Vân Trạch vẫn dán mặt cô rời, lười biếng : “Được.”
Nhớ chuyện đề cập, Cố Vân Trạch tiếp tục: “Mấy ngày nay em đang dạy vợ Thẩm Hoài Xuyên làm đệm ?”
Diệp Cẩm Lê: “ , chị may quần áo nên đành lùi một bước làm thứ khác cho Đoàn trưởng Thẩm.”
Nói xong, Diệp Cẩm Lê cuối cùng cũng hiểu ý tứ trong lời của Cố Vân Trạch. “Anh cũng ?” Anh bóng gió như chẳng là đang ám chỉ cô làm cho ?
Khóe miệng Cố Vân Trạch cong lên: “Người hiểu , chỉ Cẩm Lê.”
Diệp Cẩm Lê nhịn mà trợn mắt: “Có thể chuyện bình thường ?”
Cố Vân Trạch gật đầu: “Anh .”
Diệp Cẩm Lê lầm bầm: “Anh thì thể thẳng , còn vòng vo một vòng lớn như . Nếu em , xem thể nhịn bao lâu?”
Cố Vân Trạch đúng là một kẻ “muộn tao” chính hiệu, từ quả thực là tạo để dành cho .
Ánh mắt Cố Vân Trạch dịu dàng: “Em đồng ý ?”
Diệp Cẩm Lê: “Em là em đồng ý .”
Cố Vân Trạch cô, giọng trầm thấp như sỏi đá lướt qua màng nhĩ: “Chị?”
Diệp Cẩm Lê: “…” Sao thể hổ đến chứ, đám lính quyền mà thấy tham mưu trưởng của họ như thế thì sẽ cảm nghĩ gì. (Cố Vân Trạch: Trước mặt vợ, thể diện là cái thá gì.)
Cô nay chỉ mềm rắn, Cố Vân Trạch như cô thật sự thể từ chối .
Diệp Cẩm Lê ném chiếc đùi gà chỉ còn xương thùng rác: “Sao Trình Tri Diên làm là để tặng cho Đoàn trưởng Thẩm, là chị tự dùng thì .”
Cố Vân Trạch mặt biểu cảm : “Em xem?”
Diệp Cẩm Lê từ biểu cảm và giọng điệu của cảm nhận một tia cạn lời và phục.
Diệp Cẩm Lê chớp mắt lia lịa, giọng điệu vài phần chắc chắn: “Anh khoe với ?” Cô cảm thấy Thẩm Hoài Xuyên giống loại đó, Cố Vân Trạch mới là loại như .