Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 206: Trà thơm và lòng người]

Cập nhật lúc: 2026-05-04 06:27:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn ly nóng hổi, cô cúi đầu nhẹ nhàng thổi thổi.

“Làm gì thế , tâm trạng nên lấy cái túi trút giận ?” Tống Xuân Tú từ cửa , trêu chọc hỏi một câu.

Trên mặt Phương Tuyết Lê mang theo nụ nóng bỏng: “Chị Tống gì thế, em thể giận cái gì chứ.”

“Chẳng qua cái túi của em bẩn, em vỗ vỗ cho bay bụi thôi mà.” Chị Tống là nhân viên lâu năm của Ban Tuyên truyền, ngay cả Trưởng ban ở đây cũng nể mặt chị vài phần, thái độ của Phương Tuyết Lê đối với những nhân viên cũ xưa nay đều khá .

Diệp Cẩm Lê ngẩng đầu khanh khách chào hỏi: “Chị Tống buổi sáng lành nha.”

Tống Xuân Tú văn phòng: “Chị bảo hôm nay văn phòng thơm thế, hóa là em đang uống ?”

“Đây là lá mua ở , cảm giác thơm hơn chị mua nhiều thế nhỉ.”

Diệp Cẩm Lê bưng cái ly lên uống một ngụm nhỏ: “Đây là em tự trồng đấy ạ.”

Tống Xuân Tú thở dài lắc đầu: “Haizz, là chị cái lộc ăn .”

Diệp Cẩm Lê nhịn : “Chị Tống uống thì gì khó , chị đưa cái ly cho em, em bốc cho chị một ít lá nha.”

Tống Xuân Tú: “Thế thì ngại quá.”

“Hay là em đổi với chị thế nào, chị uống của em, nếu buổi chiều em còn uống thì qua chỗ chị lấy.”

Diệp Cẩm Lê vốn định cần thiết như nhưng vẫn đồng ý: “Đương nhiên là ạ.”

Cô vốn còn tưởng Tống Xuân Tú sẽ trực tiếp đồng ý luôn, bởi vì trong ấn tượng cố hữu của cô, những nhân viên lâu năm làm việc hai mươi năm như Tống Xuân Tú sẽ thích chiếm tiện nghi của mới mới đúng, kết quả là cô lấy lòng tiểu nhân đo quân t.ử .

“Đây là nước nóng em lấy ?” Tống Xuân Tú đổ nước ấm cái ly bỏ lá , với Dương Tĩnh một câu.

Dương Tĩnh nhẹ nhàng gật đầu.

Tống Xuân Tú : “Nếu em thì giờ chị còn uống .” Chị bưng ly pha xong lên ngửi ngửi, ngửi gần càng thấy thơm, cũng uống thế nào.

Hồi trẻ chị cũng thích uống lắm, nhưng lên 30 tuổi thì khác.

Uống quá nhiều cái lợi, một thời gian chị nóng trong, thường xuyên táo bón chán ăn, chồng chị bắt chị mỗi ngày uống , một thời gian cơ thể liền bình thường, ăn uống cũng ngon miệng hơn.

Cho nên hiện tại chị đều uống mỗi ngày hai ly , sáng một ly chiều một ly.

“Văn phòng chúng may mắn còn một mầm non độc đinh cần mẫn.” Tống Xuân Tú vốn dĩ chỉ định đùa.

để bụng.

Bàn tay đang nắm chặt của Phương Tuyết Lê dần dần siết , một lát lặng lẽ buông , làm nũng : “Chị Tống, chẳng lẽ em cần mẫn ?”

Tống Xuân Tú nhấp một ngụm : “Em cũng cần mẫn.”

Cũng? Lời qua liền thấy miễn cưỡng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-206-tra-thom-va-long-nguoi.html.]

Phương Tuyết Lê chút vui nhưng cũng biểu lộ ngoài.

trộm liếc mắt Diệp Cẩm Lê và Dương Tĩnh, cảm xúc nơi đáy mắt khiến đoán .

Thời gian buổi sáng vẫn trôi qua nhanh.

Diệp Cẩm Lê cùng Tống Xuân Tú xuống phân xưởng dẫn công nhân hô vài câu khẩu hiệu, đương nhiên vai chính vẫn là Tống Xuân Tú, cô chỉ ở bên cạnh phụ trách quan sát.

Tinh thần diện mạo của công nhân thời đại đều , mỗi đều loại cảm giác phấn chấn bồng bột, hô khẩu hiệu thì to hơn , mà Diệp Cẩm Lê cũng thấy kích động lây.

Sau khi trở văn phòng, Diệp Cẩm Lê bắt đầu chuỗi ngày "tranh thủ nghỉ ngơi" của .

Vốn dĩ cô còn cảm thấy như lắm , nhưng nghĩ vẫn đang trong thời gian huấn luyện, lúc thì đợi đến bao giờ.

Đến giữa trưa, cô rủ Tống Xuân Tú và Dương Tĩnh cùng nhà ăn ăn cơm.

“Tím Yên, chúng cũng ăn cơm .” Lúc trong văn phòng chỉ còn Hạ Tím Yên và Phương Tuyết Lê.

Hạ Tím Yên thu dọn đồ đạc: “Đi thôi.”

Phương Tuyết Lê mật khoác tay Hạ Tím Yên: “Mấy ngày nay thế, cảm giác cứ thất thần .”

“Hôm nay lúc con nhỏ Diệp Cẩm Lê mắng tớ, cũng giúp tớ đỡ một câu.” Cô chính là bạn nhất của Hạ Tím Yên mà.

Hạ Tím Yên về phía cô : “Cô mắng ?”

“Không mở miệng đến ?”

Phương Tuyết Lê nghẹn lời, cô chút tức giận hất tay Hạ Tím Yên : “Cậu làm hả, rốt cuộc ai mới là bạn của ? Tớ nhắm Dương Tĩnh cũng vì ghét cô .”

“Kết quả bây giờ cư nhiên còn về phía cô , đừng quên tớ làm như đều là vì .”

“Tớ đúng là làm ơn mắc oán.”

Hạ Tím Yên nhíu mày, cô vì cái gì mà ghét Dương Tĩnh nhỉ? Cô chút nhớ .

Phương Tuyết Lê thấy Hạ Tím Yên gì còn tưởng rằng cô áy náy, đón ý hùa.

“Lần tớ tha thứ cho đấy.”

“Lần nếu khác mắng tớ, cũng thể giống hôm nay cứ như ngoài cuộc , giúp tớ mắng , chúng là bạn bè, vì bạn bè mà lên núi đao xuống biển lửa là chuyện bình thường.”

lo chính tiếp tục phàn nàn: “Cái Dương Tĩnh chính là thích giả vờ.”

“Từ nhỏ giả vờ đến lớn, học thì thích khoe khoang thành tích, hiện tại làm liền bắt đầu khoe khoang sự chăm chỉ, thật là nực .”

“Còn con nhỏ Diệp Cẩm Lê nữa, lúc đầu tớ còn tưởng cô cũng đấy, kết quả cũng thích giả vờ giả vịt, đối mặt với lãnh đạo và tiền bối thì tươi hơn hoa, đối với chúng thì lạnh lùng cái mặt, hôm nay lúc chúng văn phòng cô còn chẳng thèm chào một tiếng.”

[

Loading...