Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 160: Đề thi bất ngờ

Cập nhật lúc: 2026-05-03 12:46:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Cẩm Lê khẽ nhếch môi: “Chị dâu, chị chắc chắn thế? Chẳng lẽ hai thí sinh chị cũng nhớ rõ, và họ cũng bảo với chị là thi cho vui ?”

Người phụ nữ tóc mái bằng thoáng sững sờ, vẻ mặt sượng: “Tôi ý đó. Tôi chỉ cảm thấy cô khả năng đậu cao hơn thôi mà.”

Diệp Cẩm Lê chỉ đáp hờ hững một câu: “Ồ.”

Chẳng bao lâu , xe buýt dừng ở trạm gần xưởng may.

“Vậy em lên lầu đây.” Diệp Cẩm Lê chân tòa nhà với Cố Vân Trạch một tiếng.

Cố Vân Trạch đưa túi xách cho cô, xoa đầu cô: “Được, .”

Địa điểm thi ở tầng hai, phòng thi nhỏ và đơn sơ, chỉ bày vài chiếc bàn gỗ cũ và mấy cái ghế dựa. Diệp Cẩm Lê liếc mắt một cái thấy chỗ dán tên .

Khi đề thi phát xuống, cô lướt qua một lượt bộ tờ giấy. Đề thi chia làm ba phần: phần đầu là kiến thức Ngữ văn và Chính trị, phần giữa vài câu dịch thuật ngoại ngữ, phần cuối là bài văn lớn với yêu cầu một bản tin tuyên truyền 400 chữ cho xưởng may.

Nội dung tuyên truyền cụ thể cho sẵn. Cũng may khi thi Diệp Cẩm Lê tìm hiểu kỹ về xưởng may, nếu bài lẽ chỉ hời hợt bên ngoài chứ thể sâu chuyên môn .

Nhìn thấy câu hỏi dịch thuật, Diệp Cẩm Lê ngạc nhiên vì đó hề thông báo sẽ thi ngoại ngữ, hơn nữa là tiếng Anh chứ tiếng Nga. Qua dư quang, cô thấy những khác rõ ràng cũng sững sờ, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Tuy rằng các trường học ở đây từ năm 1973 chuyển từ tiếng Nga sang tiếng Anh, nhưng chương trình tiếng Anh nhiều, mỗi tuần chỉ hai tiết, phần lớn chỉ vài câu chào hỏi đơn giản và một từ vựng thông dụng. đối với Diệp Cẩm Lê, điều chẳng khác nào "trúng tủ".

Sau khi xem qua các dạng đề, Diệp Cẩm Lê cầm bút bắt đầu làm bài một cách bài bản. Chưa đầy một tiếng đồng hồ, cô làm xong. Cô xem bài thi từ đầu đến cuối, xác định vấn đề gì liền trực tiếp nộp bài. Dù thêm nửa tiếng nữa cũng chỉ lãng phí thời gian, chi bằng sớm cho rảnh nợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-160-de-thi-bat-ngo.html.]

Mấy còn thấy cô dậy thì đồng loạt ngẩng đầu lên. Từng Mỹ Phương siết chặt cây bút trong tay, trừng mắt theo bóng lưng Diệp Cẩm Lê cho đến khi cô rời khỏi phòng mới thu hồi tầm mắt.

Sao cô thể nộp bài nhanh như ? Từng Mỹ Phương vội vàng bài thi của , bài văn vẫn xong, phần dịch thuật phía thì thậm chí còn đặt bút. Cô thể hiểu nổi tại khoa Tuyên truyền thi tiếng Anh. Lúc học cô học tiếng Nga, từ vựng tiếng Anh thì một chữ bẻ đôi cũng . Còn bài tuyên truyền nữa, chẳng cho nội dung gì mà bắt về xưởng, bảo cô thế nào đây, ngay cả bịa cũng bịa thế nào cho xong.

Vốn dĩ đang trong bực bội, giờ thấy Diệp Cẩm Lê rời , lòng cô càng thêm rối loạn. Từ khi chồng , hai đứa nhỏ đều do một tay cô chăm sóc, việc nhà cũng dồn hết lên vai. Trước đây cô còn thể thỉnh thoảng dạo phố với bạn bè, giờ thì giam chân ở nhà. Vì , mỗi khi buồn bực, cô đổ hết tội lên đầu Diệp Cẩm Lê.

Nếu tại cô , gia đình cô chắc chắn vẫn đang yên , con cái trông, cô mỗi ngày chỉ việc ăn diện xinh . Mẹ chồng tuy chiếm hời của khác nhưng suy cho cùng cũng là vì cái gia đình nhỏ , ngay cả việc trộm quần áo của Diệp Cẩm Lê cũng là để cho cô mặc. Vậy mà chỉ vì mấy bộ quần áo đó, chồng cô mất một tháng lương, chồng đuổi về quê. Sao cô thể độc ác như chứ? Rõ ràng quần áo trả , cô chỉ cần truy cứu nữa thì chuyện đó xảy .

“Còn mười phút cuối cùng.”

Nghe tiếng nhắc nhở, Từng Mỹ Phương mới sực tỉnh, bài thi bàn mà lòng càng thêm sụp đổ. Đều tại Diệp Cẩm Lê, nếu nộp bài sớm làm quấy nhiễu suy nghĩ của thì cô lãng phí nhiều thời gian đến . Lúc còn tâm trí mà nghĩ vẩn vơ nữa, vội vàng đặt bút bản tin tuyên truyền.

***

“Thi xong ?” Cố Vân Trạch gốc cây hoa quế cách đó xa, vóc dáng cao ráo đĩnh bạt như cây tùng, đôi mắt ánh lên những tia sáng dịu dàng, khóe miệng khẽ nở nụ .

Diệp Cẩm Lê chạy bước nhỏ đến bên : “Vâng ạ.”

“Anh đây chờ suốt ? Em bảo tìm chỗ nào nghỉ một lát mà.”

Cố Vân Trạch tự nhiên nhận lấy túi xách của cô, xoa đầu cô: “Cũng chờ lâu lắm.” Ánh mắt dừng gương mặt cô, chứa chan ý : “Làm bài chứ?”

Diệp Cẩm Lê chu môi: “Cũng tạm ạ, dù em cũng làm hết . Cuối cùng cũng cần ôn tập nữa.” Cô cảm thấy nhẹ nhõm hẳn , tuy ngày nào cũng vùi đầu học nhưng thi cử đúng là một loại gánh nặng tâm lý.

Loading...