Đánh thị đành, mà còn dám đe dọa thị.
Hồi ở quê, mấy bà già trong thôn còn c.h.ử.i bới những lời khó hơn nhiều mà thấy ai bắt tù .
Huống hồ thị chỉ mới vài câu.
Thế nên thị chắc mẩm con nhỏ đang lừa . Nghĩ , Từ Kim Phượng còn thấy chột nữa.
Thị ngẩng cao đầu đối diện với Diệp Cẩm Lê, lý sự cùn: “Cô tưởng cô tùy tiện lừa vài câu là mắc bẫy chắc? Có giỏi thì cô mà kiện , sợ cô dọa !”
Ánh mắt lạnh lẽo của Diệp Cẩm Lê dừng mặt thị, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ nhạt.
Cô khẽ nhướng mày: “Được thôi.” Nói cô cầm lấy đồ đạc, kéo tay Triệu Lệ Tú định ngoài, trong lòng thầm đếm ngược: ba, hai, một.
Thấy Diệp Cẩm Lê thực sự định đồn công an, Từ Kim Phượng cũng cuống cuồng.
Lúc thị chẳng còn màng đến việc Diệp Cẩm Lê lừa , vội vàng chạy lên chặn đường hai con. “Không !”
Diệp Cẩm Lê nở một nụ đầy ẩn ý: “Sao cho ? Chẳng chính bà bảo đồn công an đó ?”
Từ Kim Phượng nghẹn lời, thị làm Diệp Cẩm Lê là thật, chẳng cho thị lấy một giây để phản ứng.
Hơn nữa, bình thường chẳng đều sợ đến cái nơi quỷ quái như đồn công an ?
Giống như thị, mỗi ngang qua đồn công an đều rảo bước thật nhanh, dù thị chẳng làm gì sai nhưng vẫn thấy sợ hãi vô cùng.
con nhỏ thì , chỉ vì thị lỡ lời vài câu mà đòi làm loạn lên đồn công an.
Trên đời hạng hẹp hòi đến thế cơ chứ.
Chẳng lẽ khác cô chắc? Huống hồ thị cũng sai.
Dù cô và Vương Chính Phong quan hệ bất chính, nhưng với cái vẻ ngoài hồ ly tinh thì chắc chắn cũng chẳng hạng lành gì.
Từ Kim Phượng vẫn cứng miệng: “Cô báo công an cũng vô ích thôi, cũng chỉ tốn công vô ích, là hảo tâm mới ngăn cô đấy.”
Diệp Cẩm Lê nhướng mày, khóe miệng nở một nụ châm chọc: “Ai bảo cũng vô ích? Bà tưởng cũng giống bà chắc?”
“Trong cái mù luật của bà thì là vô ích, nhưng trong mắt công an thì bà chính là đang phạm tội đấy!”
Diệp Cẩm Lê nheo mắt : “Hảo tâm nhắc nhở bà nhé, là vợ quân nhân.”
“Vì , những lời bà chỉ là sỉ nhục, phỉ báng , mà còn là hành vi hãm hại và bôi nhọ chồng nữa.”
“Bà kết cục của kẻ phỉ báng nhà quân nhân là gì ?” Diệp Cẩm Lê mỉm nhạt, nhưng nụ đó trong mắt Từ Kim Phượng chẳng khác nào ác quỷ, khiến thị rùng ớn lạnh sống lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-105-uy-danh-cua-vo-quan-nhan.html.]
Đứng bên cạnh, Đường Hồng cũng lạnh mặt bồi thêm một câu: “Cho chừa cái thói ăn hàm hồ, bịa đặt. Cô chồng là cấp bậc gì ? Cô bắc thang cũng chẳng với tới !”
là chuyện gì , bà cũng thấy ngại cho bạn già và con gái cô .
Căn nhà là do bà giới thiệu, giờ để Diệp Cẩm Lê mắng c.h.ử.i thế , xét cho cùng bà cũng một phần trách nhiệm.
Sắc mặt Từ Kim Phượng trắng bệch, thị chỉ vì Vương Chính Phong bán nhà nên mới lỡ miệng c.h.ử.i vài câu cho bõ tức.
Thị làm con nhỏ là vợ quân nhân, còn chồng lợi hại đến thế.
Nếu thì thị chẳng dám tùy tiện c.h.ử.i bới như .
Từ Kim Phượng hoảng loạn : “Căn nhà ngăn cản Vương Chính Phong bán cho cô nữa. Tôi xin cô ? Cô đừng bảo công an bắt .”
“Con còn tiểu học, chúng thể .”
Thị làm thể tù cơ chứ, tù đáng sợ lắm.
Nói , Từ Kim Phượng vội vàng cúi gập xin Diệp Cẩm Lê: “Thực xin , là lỡ lời.” Nói xong, thị vội vã chạy khỏi hiện trường như thể làm thì Diệp Cẩm Lê sẽ bắt thị lên đồn công an nữa.
Từ Kim Phượng , văn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Một lát , Vương Chính Phong với vẻ mặt áy náy tiến gần xin Diệp Cẩm Lê: “Thực xin , vì chuyện của mà làm cô chịu vạ lây.”
“Tôi mặt vợ xin cô một nữa.”
Diệp Cẩm Lê lạnh lùng đáp: “Tôi chấp nhận lời xin của , còn vợ thì thôi .”
Vẻ mặt Vương Chính Phong thoáng hiện lên sự lúng túng.
Anh rụt rè hỏi: “Vậy căn nhà còn mua nữa ? Tôi sẽ giảm thêm cho một chút coi như tạ .”
Căn nhà nhất định bán, để chỉ tổ làm lợi cho ngoài, chi bằng sớm đổi thành tiền cho rảnh nợ.
Nghĩ đến Từ Kim Phượng, ánh mắt Vương Chính Phong tối sầm .
Anh cũng chẳng hiểu ngày kết hôn với thị, nhưng nếu giờ mà ly hôn...
Mua chứ, tất nhiên là mua ! Không mua thì hai con cô đây làm gì, huống hồ còn giảm giá thêm, đúng là niềm vui bất ngờ.
Cuối cùng, thủ tục sang tên cũng tất thuận lợi với việc Vương Chính Phong giảm thêm 50 đồng nữa.
Diệp Cẩm Lê vui mừng cho : “Mẹ ơi, cuối cùng cũng căn nhà của riêng .”
Trước đây ở Lý gia, căn phòng Diệp Cẩm Lê ở tuy là của Triệu Lệ Tú nhưng dù vẫn là mái hiên nhà họ Lý.
bây giờ, căn nhà thuộc về bà.