“ mong hãy yên tâm, là gia đình . Chồng cũng là một lính giống như . Tình cảm giữa vợ chồng vô cùng hòa thuận êm ấm, tuyệt đối ý định vượt rào ngoại tình để làm chuyện với chồng ! Nên cứ vững , nhất định sẽ đeo bám !”
“Xin hãy coi như quên chuyện xảy ban nãy nhé. Cảm ơn cho t.h.u.ố.c giải và càng ơn vì dang tay cứu mạng .”
Ngay đó, Giang Đường móc xấp tiền năm trăm đồng cướp lúc nãy , dồn hết lòng bàn tay đàn ông gằn giọng nhấn mạnh.
“Đồng chí quân nhân, hai kẻ xong là lũ buôn đấy. Mụ đàn bà định bán cho gã đàn ông què đó và chỗ chính là năm trăm đồng tiền tang vật của bọn chúng. Anh nhất định tóm gọn hai kẻ đó nhé! Buôn bán phụ nữ và trẻ em là tội ác tày trời đấy! Bọn buôn băm vằm nghìn mảnh, ngàn vạn đừng để bọn chúng sống sung sướng. Tôi vẫn còn việc gấp nên chuồn đây!”
Mang theo vóc dáng thon thả trong bộ váy liền áo, Giang Đường lao vút khỏi nhà vệ sinh. Mái tóc dài thướt tha cùng vạt váy bồng bềnh tung bay phấp phới phía gót sen của cô tạo nên một đường cong duyên dáng đến cực điểm.
Cảnh tượng đắt giá tình cờ thu gọn trong mắt của Lương Khai Lai khi chạy đến đợi cạnh nhà vệ sinh.
Người từ trong đó chạy ban nãy là... một phụ nữ ?!
Ngay đó, Lương Khai Lai trân trân đàn ông mặc quân phục bước từ bên trong.
Người đàn ông chẳng ai khác mà chính là Phó Tư Niên - chồng danh chính ngôn thuận kết hôn theo diện quân nhân với nguyên chủ năm năm nay.
Anh chậm rãi cài từng chiếc cúc cổ áo, dáng vẻ khiến đôi mắt của Lương Khai Lai trợn trừng thảng thốt.
Trời đất quỷ thần ơi!
Từ lúc nào mà Phó Đoàn trưởng của bọn họ chơi hệ táo bạo hoang dã đến nhường cơ chứ?!
Lương Khai Lai cũng chỉ dám trêu đùa Phó Tư Niên trong bụng chứ mặt thì tuyệt nhiên chẳng dám ho he nửa lời.
Cậu nghiêm chào cung kính cất lời: “Phó Đoàn trưởng, vết thương của ...”
Nhắc đến vết thương thì hai liền đồng loạt xuống cánh tay của Phó Tư Niên.
Một dòng m.á.u đỏ sẫm đang chầm chậm chảy dọc xuống rỉ khỏi nẹp tay áo trong khi bàn tay vẫn đang nắm chặt để nén cơn đau.
Anh trầm giọng đáp lời mà đến lông mày cũng chẳng thèm nhíu lấy một cái: “Không , bên chỗ phạm nhân thế nào ?”
Lương Khai Lai lập tức báo cáo:
“Báo cáo Phó Đoàn trưởng! Phạm nhân bàn giao thành công và tuyệt đối để lọt chút gió nào ngoài, hơn nữa mới phối hợp với công an đường sắt tóm gọn hai kẻ buôn nữa.”
Lần Phó Tư Niên cùng Lương Khai Lai rời khỏi quân đội vốn dĩ để thực hiện một nhiệm vụ bí mật đặc thù nhằm truy bắt một tên tội phạm quan trọng kiêm luôn việc thu thập tình báo cơ mật.
Vì nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm nên lúc xuất phát quân đội đặc biệt cấp phát cho họ một trang tối mật, tỷ như viên t.h.u.ố.c giải mà Phó Tư Niên cho Giang Đường uống ban nãy cũng chính là một phần trong trang .
Nhiệm vụ thành trót lọt song mức độ hung hiểm vượt xa dự liệu. Phó Tư Niên thương trong lúc hành động khi viên đạn găm xuyên qua xương bả vai và suýt chút nữa trực tiếp đ.á.n.h phế luôn cánh tay của .
May mắn là phước lớn mạng lớn nên cánh tay vẫn giữ dẫu cho vết thương phần vô cùng nghiêm trọng.
Vốn dĩ Phó Tư Niên bước nhà vệ sinh để băng bó vết thương nhưng chẳng ngờ Giang Đường đột ngột đ.â.m sầm cứ thế cọ xát lung tung trong lòng và bờ vai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-nam-nam-quan-hon-khong-gap-mat-my-nhan-yeu-kieu-dat-con-theo-chong/chuong-4.html.]
Cảm giác quả thực ngọt ngào đầy tính tra tấn.
Đó cũng chính là lúc vết thương của Phó Tư Niên bắt đầu rỉ m.á.u nhưng từ đầu chí cuối vẫn hề đẩy Giang Đường lấy một cái.
Lương Khai Lai dứt lời báo cáo công sự thì liền ghé sát Phó Tư Niên hạ thấp giọng thì thầm:
“Phó Đoàn trưởng , chị dâu cũng là vùng đấy. Dù cũng biền biệt năm năm trời về nên tranh thủ cơ hội đến thăm chị một chuyến?”
Phó Tư Niên đáp lời mà chỉ lẳng lặng xoay bước xuống tàu.
Thực trong lòng sớm câu trả lời bởi vì... mới gặp cô xong.
Giang Đường... cô của hiện tại dường như đổi so với năm năm về .
Phó Tư Niên bất giác nhớ những lời Giang Đường ban nãy rằng “Chồng cũng là một lính giống như , tình cảm giữa vợ chồng vô cùng hòa thuận êm ấm”.
Đó thực sự là lời thật lòng của cô ?
Trong suốt năm năm qua chẳng chính cô là ngừng thư đòi ly hôn với ?
Cứ nghĩ đến đây là hàng chân mày của Phó Tư Niên nhíu chặt khiến nét mặt tuấn lãng phút chốc trở nên uy nghiêm sắc lạnh và thậm chí còn cảm thấy phiền não hơn cả lúc vết thương tấy đau nhức nhối.
Trong lòng bàn tay đang nắm chặt vương vệt m.á.u của dường như vẫn còn lưu luyến xúc cảm mềm mại cùng chút hương thơm nhàn nhạt ngọt ngào từ cơ thể Giang Đường.
Ban nãy chẳng những ôm eo mà còn nắm lấy tay cô.
Lương Khai Lai chợt nhận Phó Tư Niên bước chân mỗi lúc một nhanh nên vội vàng chạy theo thắc mắc: “Phó Đoàn trưởng, chúng đang định ?”
“Hai kẻ buôn ? Bọn chúng bằng chứng phạm tội rơi tay nên đích thẩm vấn bọn chúng!” Giọng Phó Tư Niên trầm thấp và từng chữ thốt đều mang theo thở khát m.á.u lạnh lẽo đến rợn .
Nhớ những gì Giang Đường gánh chịu hôm nay thì thầm nghĩ nếu tình cờ gặp thì một cô gái yếu ớt như cô xoay sở ?
Bàn tay đang buông thõng của Phó Tư Niên phút chốc siết chặt thành nắm đấm.
Lúc rời Giang Đường với Phó Tư Niên rằng bản đang việc gấp và đó là lời dối qua quýt mà cô thực sự đang việc hỏa tốc!
Cô mới đổi vận mệnh bi t.h.ả.m của nguyên chủ nhưng nguyên chủ vẫn còn hai đứa con nhỏ.
Một khi nguyên chủ thể bán đổi lấy tiền thì liệu hai đứa trẻ chịu chung phận đem bán ?
Do đó cô bắt buộc tức tốc chạy về nhà kiểm tra.
Hai đứa con của nguyên chủ vốn là một cặp sinh đôi long phụng với bé trai là trai tên Phó Triều Dương và bé gái là em gái tên Phó Sơ Nguyệt.
“Anh hai ơi... em đói quá...”
Hai ảnh bé xíu đang nép chặt co rúm nơi góc bếp.
Chúng khoác những bộ quần áo xám xịt cáu bẩn cùng chiếc quần lấm lem bùn đất và thậm chí đôi giày chân còn thủng một lỗ to tướng nên trông chẳng giống con cái của một gia đình khá giả chút nào.