Đừng vội bề ngoài nhỏ thó của bé mà vội đ.á.n.h giá thấp, bởi khi cầm cây cán bột tay thoăn thoắt lăn qua lăn thớt để cán vỏ sủi cảo thì trông bé điêu luyện và dáng dấp của một đầu bếp thực thụ đến lạ kỳ, những miếng vỏ sủi cảo bé cán trông tròn trịa mướt mắt ăn đứt đống phế phẩm của ông Giang Thừa Chu.
Nguyệt Nguyệt bên cạnh cứ thế vỗ tay đen đét cổ vũ nhiệt tình: “Anh hai siêu đỉnh luôn! Chuyện gì cũng làm ráo! Cậu cả ơi, tự ái hổ nhé.”
Bị cháu gái trêu chọc nên lúc Giang Thừa Chu khẽ đỏ bừng cả mặt để đành đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Nguyệt Nguyệt mà tủm tỉm ngụy biện: “ cả còn làm nhiều chuyện khác nữa đấy nhé.”
Nguyệt Nguyệt lập tức ngửa cái cổ tròn vo lên chớp chớp mắt hỏi dò: “Vậy cả đ.á.n.h đàn ạ?”
Giang Thừa Chu: “...”
Bố nhà họ Giang vốn dĩ dốc lòng bồi dưỡng cho Giang Đường trở thành một cô gái đa tài đa nghệ, thế nhưng Giang Thừa Chu là một gã trai khối tự nhiên tiêu chuẩn nên trong tuyệt nhiên chẳng lấy nửa mẩu tế bào nghệ thuật nào cả.
Đơn cử như cây đàn organ mà Giang Đường nhờ Lâm Hướng Đông cất công mua tận tỉnh mang về thì trong khi Giang Đường thể lướt tay dạo lên những bản nhạc du dương trầm bổng, Giang Thừa Chu mù tịt đến mức ngay cả bảy nốt nhạc cơ bản đồ rê mi pha son cũng chẳng thể nào phân biệt cho nổi.
Thấy nên Nguyệt Nguyệt đành tiu nghỉu cúi đầu xuống ngước lên an ủi Giang Thừa Chu bằng cái giọng non nớt:
“Cậu cả ơi đừng buồn nhé vì dẫu chữ cũng mà, bằng chứng là bộ câu đối Tết nhà năm nay đều do một tay cả đấy thôi.”
Giang Thừa Chu thầm nghĩ: Hoàn chẳng thấy an ủi chút nào hết trơn.
Bố Giang nãy giờ vẫn đang cặm cụi gói sủi cảo ở bên cạnh và khi màn đối đáp lí lắc giữa Nguyệt Nguyệt cùng Giang Thừa Chu thì khuôn mặt hai ông bà bỗng chốc rạng rỡ hồng hào hẳn lên để kiềm mà bật ha hả đầy sảng khoái.
Cái Tết Nguyên đán năm nay quả thực là một cái Tết vô cùng khác biệt và mang ý nghĩa trọng đại, bởi lẽ khi nếm trải bao sóng gió thăng trầm thì cuối cùng cả gia đình bọn họ cũng tái sinh một nữa để cùng mở một trang đời mới tươi sáng hơn khiến cho hai ông bà lão trong lòng ngập tràn một niềm mãn nguyện diễn tả thành lời.
Trong khi khí trong nhà đang rộn rã tưng bừng thì từ ngoài sân cũng bất chợt vang lên những tiếng động xôn xao.
Nguyệt Nguyệt là phản ứng lanh lẹ nhất nên cô bé lập tức reo lên phấn khích: “Về là bố về tới nhà !”
Vừa dứt lời thì cô bé trong bộ áo bông màu đỏ rực rỡ lao vút ngoài tựa như một mũi tên bay khỏi cung.
Lúc Phó Tư Niên và Giang Đường đang mang theo thở buốt giá của mùa đông bước nhà nhưng nhờ ấm sực nức tỏa từ bếp lửa nên cả hai liền cởi bỏ lớp áo khoác dày cộm bên ngoài , đoạn Phó Tư Niên rạng rỡ cúi xuống để ôm trọn lấy cô nhóc Nguyệt Nguyệt mới lao sầm sập lòng .
Nguyệt Nguyệt yên vị cánh tay vững chãi của Phó Tư Niên vòng tay ôm chặt lấy cổ mà cất giọng lanh lảnh chúc Tết: “Bố ơi! Chúc mừng năm mới bố ạ! Thế bố mừng tuổi hồng bao cho con nào?”
Phó Tư Niên khẽ lắc đầu đáp bằng chất giọng cưng chiều hết nấc: “Hôm nay lì xì nhé vì đợi sang ngày mai thì bố mới phát hồng bao .”
Nguyệt Nguyệt cứ thế cọ cọ khuôn mặt bầu bĩnh hõm cổ Phó Tư Niên nũng nịu vòi vĩnh: “Bố ơi ngày mai bố nhất định mừng tuổi cho Nguyệt Nguyệt đấy nhé mà là hai cái cơ! Con tận hai cái hồng bao lận!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-nam-nam-quan-hon-khong-gap-mat-my-nhan-yeu-kieu-dat-con-theo-chong/chuong-213.html.]
Nghe thấy tiếng rôm rả báo hiệu hai vợ chồng về đến nơi nên Giang liền bưng món ăn thịnh soạn cuối cùng từ trong bếp bước đon đả vẫy gọi:
“Đường Đường, Tư Niên , hai đứa về đúng lúc lắm nên mau qua đây ăn bữa cơm tất niên thôi nào, thức ăn dọn lên đầy đủ cả nên mau xuống dùng bữa kẻo nguội.”
Món ăn chốt sổ chính là món chân giò hầm măng ninh liu riu bếp lò suốt năm tiếng đồng hồ ròng rã nên từng thớ thịt đều mềm rục ngấm đẫm gia vị khiến cho ngay khoảnh khắc vung nồi hé mở thì một mùi hương thơm lừng ngào ngạt lập tức lan tỏa tưng bừng khắp ngóc ngách trong gian nhà.
Thế nhưng ngay giữa lúc cả nhà đang quây quần hân hoan bên mâm cơm thơm nức mũi thì Giang Đường bỗng dưng nhíu mày đưa tay lên bưng chặt lấy miệng.
“Ọe...”
Cô thể kiềm chế nổi cơn buồn nôn đang dâng lên tận cổ họng, bởi lẽ ngay khi ngửi thấy mùi mỡ màng béo ngậy của thịt hầm thì dày cô bỗng chốc cuộn trào sôi sục mang theo một cảm giác cồn cào khó chịu đến tột cùng.
Thấy nên Triều Triều và Nguyệt Nguyệt lập tức thốt lên đầy lo lắng: “Mẹ ạ?”
Trong khi đó Giang Thừa Chu cũng cau mày quan tâm hỏi han: “Đường Đường , em ăn trúng đồ gì hỏng nên đau bụng ?”
Mẹ Giang vội vã tới tiện tay vỗ khẽ một cái vai con trai ngốc nghếch thiếu kinh nghiệm của , đoạn bà hối hả sán gần Giang Đường mừng rỡ dò hỏi:
“Đường Đường , con tin vui hả?”
Có t.h.a.i ?
Bản Giang Đường cũng chẳng rõ thực hư nên cô cứ thế hành động theo bản năng mà ngoái đầu trao đổi ánh mắt với Phó Tư Niên.
Và trong ánh mắt giao của đôi vợ chồng son lúc đều ánh lên sự phấn khích tột độ xen lẫn niềm mong ngóng rạo rực giống hệt .
Dường như chẳng từ lúc nào mà trong bụng cô âm thầm đón nhận thêm một sinh linh bé nhỏ nữa đời.
Chỉ một thoáng đó từ trong căn nhà gỗ ấm áp sực nức tình bỗng truyền những tiếng giòn tan rộn rã của lũ trẻ khi Triều Triều và Nguyệt Nguyệt thi hò reo vang dội:
“Mình sắp làm chị !”
“Chúng sắp thêm em trai em gái !”
Và cứ thế, giữa bầu khí hạnh phúc sum vầy của đêm ba mươi Tết điểm xuyết thêm một nét hân hoan rực rỡ đến vô ngần.
-------- TOÀN VĂN HOÀN --------