Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ thống Độc Ác - Chương 391

Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:29:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Mỹ Lan gọi Giang Mỹ Thư ngoài: “Phương án thứ nhất , chúng thực hiện phương án thứ hai, nợ tiền cọc, đem hàng bán , gom vốn, mới thể thanh toán nốt tiền hàng.”

Giang Mỹ Thư cũng đồng ý biện pháp : “Hơn nữa còn một điểm, chênh lệch giá quá nhiều, chúng thể kiếm quá nhiều.”

“Chị, tiền chỉ thể kiếm ít, thể công phu sư t.ử ngoạm, đây là vấn đề dân sinh.”

Giang Mỹ Lan: “Chị hiểu .”

“Vậy báo giá với bên nhị tẩu Thẩm Minh Anh bao nhiêu?”

“Mười lăm đồng.” Giang Mỹ Lan , “Báo giá mười lăm đồng một tấn, chúng dựa theo giá Lương Thu Nhuận nhập , dư tám hào là chúng kiếm.”

“Hơn nữa, mười lăm đồng một tấn cũng rẻ hơn thị trường năm đến sáu đồng, cho nên lô hàng căn bản lo bán, chỉ xem bên nhị tẩu Thẩm Minh Anh nguyện ý nuốt trọn .”

“Tiếp theo xem em , Mỹ Thư.”

Giang Mỹ Thư “” một tiếng, như một con nhỏ, lộc cộc chạy tới Bách Hóa Đại Lầu. Nàng tới thật khéo, vặn Thẩm Minh Anh đang ở văn phòng.

Nàng mới mắng xong: “Lão La, chỗ là Khoa Mua sắm, là Khoa Mua sắm của Bách Hóa Đại Lầu, trạm than đá, ông bảo kiếm than đá cho ông hả?”

“Nếu , ông đem bán , đem Khoa Mua sắm bán ? Xem xem bán đổi than đá về .”

Lão La mắng vuốt mặt kịp, chẳng dám lau, mà là thấp giọng : “Trưởng khoa Thẩm, cô bản lĩnh lớn, hàng nào cô kiếm , cô cũng năm nay mùa đông lạnh, nếu Bách Hóa Đại Lầu chúng thể kiếm một lô than đá, để dân chúng mua , với cô, cuối năm Bách Hóa Đại Lầu chúng tuyệt đối thể thưởng ở thủ đô.”

“Chính cô cũng bình chọn danh hiệu lao động tiên tiến mà!”

Thẩm Minh Anh: “Không .”

“Cút!”

Trưởng khoa La xám xịt chạy mất.

Giang Mỹ Thư tới, nàng gõ gõ cửa, còn lên tiếng, bên trong Thẩm Minh Anh liền bắt đầu mắng: “Lão La, ông còn hỏi đòi than đá, sẽ bảo ông sinh thêm cho ông một đứa em trai đấy.”

Lão La: “…”

Mắng thật đủ độc.

Đã , 40 tuổi, 68, bố c.h.ế.t.

Còn sinh thế nào a?

Giang Mỹ Thư động tĩnh bên trong, nàng nghĩ nghĩ, gọi một tiếng: “Nhị tẩu, là em.”

 

 

Thẩm Minh Anh thấy Giang Mỹ Thư thì chút ngạc nhiên, đổi hẳn vẻ giận dữ đó, ngược vài phần xuân phong phơi phới: “Tiểu Giang, em từ Thượng Hải về ?”

Giang Mỹ Thư gật đầu, từ trong túi bốc một nắm kẹo đậu phộng đưa qua: “Kẹo đậu phộng đặc sản Thượng Hải, nếm thử xem hương vị tồi .”

Thẩm Minh Anh nhận lấy: “Vô sự bất đăng tam bảo điện, xem em tới tìm chị việc gì nào?”

Giang Mỹ Thư thoáng qua bốn phía, hạ giọng với nàng: “Bách Hóa Đại Lầu mua than đá ?”

“Than đá giá thấp hơn thị trường ít.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-me-ke-xinh-dep-bi-troi-buoc-he-thong-doc-ac/chuong-391.html.]

Lời dứt, Thẩm Minh Anh bật dậy ngay lập tức, nàng tới cửa đóng cửa , lúc mới hỏi Giang Mỹ Thư: “Bao nhiêu tiền một tấn?”

Giang Mỹ Thư: “Mười lăm!”

“Bao nhiêu??!”

Thẩm Minh Anh suýt thì lạc giọng.

Giang Mỹ Thư: “Mười lăm!”

Thẩm Minh Anh ngẩn : “Than đá đàng hoàng chứ?”

Giang Mỹ Thư: “Than đá tỉnh Thiểm, cách bãi than lò quan (nhà nước) chỉ một ngọn núi.”

Loại than đá chất lượng kém .

Thẩm Minh Anh tức khắc lên, kích động: “Em bao nhiêu?”

Tiếp theo, đợi Giang Mỹ Thư trả lời, nàng liền tiếp tục : “Em bao nhiêu, chị bấy nhiêu a.”

“Tiểu Giang .” Thẩm Minh Anh vóc dáng cao, trực tiếp ôm Giang Mỹ Thư nhấc bổng lên, “Chị từng , em là tiểu phúc tinh của chị hả.”

Thẩm Minh Anh là điển hình vóc dáng phương Bắc, cao gầy, Giang Mỹ Thư tuy rằng cũng coi như là nửa cái phương Bắc, nhưng vóc dáng nàng chỉ 1 mét 62, mà Thẩm Minh Anh 1m73.

Cho nên, Thẩm Minh Anh ôm như , trực tiếp liền nhấc lên.

Như là nhổ củ cải.

Giang Mỹ Thư: “??”

Giang Mỹ Thư hai chân lung tung đạp đạp.

Không chạm đất.

Điều làm cho Giang Mỹ Thư hổ: “Nhị tẩu nhị tẩu, mau thả em xuống.” Quẫn bách đến mức mặt đều sắp sung huyết, nóng hầm hập.

Thẩm Minh Anh còn ước lượng nàng một chút: “Cũng quá gầy, nghĩ cách ăn nhiều một chút.”

“Bế lên chẳng chút trọng lượng nào.”

Giang Mỹ Thư mím môi, thẹn thùng : “Hiện tại ăn nhiều ạ.” Giọng cũng nhỏ nhẹ.

Lại thêm khuôn mặt bánh bao trắng nõn sạch sẽ, làm cho Thẩm Minh Anh cảm giác nàng thật manh (đáng yêu).

“Thảo nào Thu Nhuận hiện tại vì em mà đều tăng ca.”

“Nếu vợ chị mà xinh đáng yêu như , chị cũng tăng ca, mỗi ngày tan tầm sớm về nhà với vợ.”

Giang Mỹ Thư càng quẫn: “Nhị tẩu.”

Giọng điệu mềm mại, mang theo vài phần hờn dỗi.

Càng làm cho Thẩm Minh Anh yêu thích thêm vài phần, nàng nhịn giơ tay nhéo nhéo má bánh bao của Giang Mỹ Thư: “Nhị tẩu thật là càng ngày càng thích em.”

“Em , mấy ngày nay chị sắp bọn họ bức c.h.ế.t , đó trời tuyết lớn hỏi chị đòi rau xanh, tuyết phủ kín hết , hỏi chị đòi, đòi cái tiên nhân bản bản nhà .”

“Hiện tại vất vả lắm mới kiếm rau xanh, hỏi đòi than đá, chị lấy than đá? Đây là chuyện của Bách Hóa Đại Lầu ? Đây là chuyện của trạm than đá, liên quan gì đến Bách Hóa Đại Lầu?”

Như là phun nước đắng.

Loading...