Thập Niên 70: Đêm Động Phòng Thay Đổi Cái Tân Lang - Chương 334: Quà Tặng Lạ Kích Động, Lâm Kiến Xuân Nổi Cơn Lôi Đình

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:26:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tờ giấy đầy mặt lên nỗi nhớ nhung da diết của Lục Huyền Chu.

Người đàn ông , hóa cũng lúc bộc lộ tình cảm chân thành như , thực sự khiến dự cảm thể chống đỡ nổi.

Lâm Kiến Xuân nhớ đến cảnh hai xa cách lâu ngày gặp chắc chắn sẽ nồng nhiệt hơn cả đêm tân hôn tối nay, chỉ thấy cả nóng bừng.

Lâm Kiến Xuân thở hắt một , nhanh chóng bước tới giường xuống, cô nhắm mắt ép đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ sâu.

Cô ngủ hai tiếng đồng hồ mới lờ mờ tỉnh dậy.

Mở mắt , chạm chiếc gối mềm mại, cô mới nhớ về nhà .

Cô chậm rãi dậy, ngáp một cái, đôi chân vô thức tìm giày đất, tìm mãi mà thấy.

Nghĩ đến những "phế liệu" trong đầu khi ngủ, cô nhớ vội vàng nhảy lên giường ngủ để che giấu sự bối rối, giày cũng chẳng đá mất .

Lâm Kiến Xuân cúi xuống đất tìm giày, liền thấy gầm giường đặt bốn hộp giày.

"Hửm? Mình nhớ là để bốn hộp giày gầm giường bao giờ."

Lâm Kiến Xuân mở hộp giày , liền thấy hai đôi bốt da ấm áp, lớp lót lông xù. Còn hai đôi giày da dê nhỏ, tinh tế và thời thượng.

Kiểu dáng , cửa hàng quốc doanh hề .

Nếu trí nhớ cô lầm thì đôi giày da dê nhỏ , cô từng cùng Vu Trân Trân đến Cửa hàng Hữu Nghị để mở mang tầm mắt và thấy.

Lúc đó Vu Trân Trân còn , đợi dượng cô dành dụm đủ phiếu ngoại hối, nhất định mua bằng đôi giày da dê nhỏ .

Giờ đây, đôi giày da dê nhỏ xuất hiện trong nhà cô.

Lâm Kiến Xuân ướm thử, to hơn chân cô nửa . Đây của cô? Tại để trong nhà cô?

Cô tiện tay ném đôi giày da dê hộp.

Lâm Kiến Xuân nén sự nghi hoặc, một vòng quanh phòng, liền phát hiện ở góc tường cuối giường thêm hai chiếc tủ gỗ.

Mở một chiếc , bên trong đầy ắp đồ ăn.

Coca-cola, socola, bánh quy thiếu thứ gì, đây là dọn sạch Cửa hàng Hữu Nghị ?

Mở chiếc tủ còn , bên trong là quần áo, áo len lông cừu, áo khoác đại y, sơ mi lụa... là đồ dùng của phụ nữ.

Ngay cả kem Á Sương và Tuyết Hoa mua cho cô cũng trong .

Lâm Kiến Xuân lấy chiếc áo len lông cừu cùng ướm thử, to hơn một . Những màu sắc , cô cái nào cũng thích, chỉ là đúng kích cỡ của cô.

Lâm Kiến Xuân chằm chằm những thứ đột nhiên xuất hiện , trong đầu bỗng nảy một dự cảm lành.

Chẳng lẽ, vì cô quá bận rộn công việc thời gian chăm lo cho gia đình, nên Lục Huyền Chu lén lút ngoài "mèo mả gà đồng" ?

Nếu thì thể giải thích nổi tại bao nhiêu đồ phụ nữ đột nhiên xuất hiện trong nhà, mà kích cỡ của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-334-qua-tang-la-kich-dong-lam-kien-xuan-noi-con-loi-dinh.html.]

Lâm Kiến Xuân đóng tủ gỗ , khỏi cửa tóm lấy Lục Tiểu Đệ hỏi: "Anh trai em—" Có chịu nổi cô đơn mà đàn bà khác ?

nghĩ những lời thể với một đứa trẻ như Lục Tiểu Đệ, lời đến cửa miệng, cô liền đổi giọng: "Dạo trai em thường về nhà lúc nào?"

Lục Tiểu Đệ bấm đốt ngón tay tính: "Anh trai em bốn ngày về nhà ạ."

Lâm Kiến Xuân nhíu mày, "Lại công tác ?"

Lục Tiểu Đệ gật đầu: "Vâng, trai em bảo tranh thủ dạo chị dâu bận, thêm vài chuyến xe, để đến Tết thể ở bên chị nhiều hơn."

Hừ. là lời quỷ tha ma bắt lừa trẻ con.

Vũ xưởng trưởng lén hứa với cô rằng, tuy danh nghĩa thể điều động vị trí công tác của Lục Huyền Chu, nhưng chắc chắn sẽ giảm bớt thời gian công tác của .

Lần cô về, Lục Huyền Chu tan làm mà thấy bóng dáng .

Lần , bốn ngày về nhà.

Sự thật quá rõ ràng.

Lâm Kiến Xuân hầm hầm tức giận đạp xe ngay, cô đến nhà máy cơ khí hỏi cho lẽ!

Lục Tiểu Đệ bóng lưng đằng đằng sát khí của chị dâu, thắc mắc: "Vẻ mặt nãy của chị dâu giống mấy chị đến tiệm cơm nhà bắt gian thế nhỉ..."

"Trời đất ơi, chẳng lẽ chị dâu bắt gian thật ?"

Lục Tiểu Đệ càng nghĩ càng thấy trai đúng là khả nghi.

Trước đây khi trai kết hôn, thường xuyên xe. Sau khi kết hôn thì ít hẳn, hai tháng gần đây hễ chị dâu công tác là trai cũng mất hút luôn...

Chậm hơn chị dâu một bước, cũng "sự thật"!

Lục Tiểu Đệ một vòng trong sân, "Mình nên báo tin cho trai nhỉ? Không , thể đồng lõa với trai ."

nếu chị dâu đòi ly hôn với trai thì , liệu thể bảo chị dâu mang cùng , cái loại trai cần cũng .

Hay là, thể đuổi trai , với và Lục Ánh Dương đều theo chị dâu...

Đầu óc Lục Tiểu Đệ bay xa tít tắp, đóng gói hết đồ đạc của trai .

Sau đó trong sân, mòn mỏi đợi chị dâu về.

Lâm Kiến Xuân hùng hổ đến nhà máy cơ khí, dựng xe xong là phi thẳng đến bộ phận vận tải.

Bác bảo vệ thấy Viện trưởng Lâm như , vội vàng chạy đến văn phòng xưởng trưởng: "Vũ xưởng trưởng, xong , chuyện lớn !"

Vũ xưởng trưởng giật phắt dậy, vẻ mặt căng thẳng: "Có chuyện gì thế?"

"Vừa nãy Viện trưởng Lâm đến nhà máy , đang xông thẳng về phía bộ phận vận tải , dựa kinh nghiệm xem náo nhiệt nhiều năm của , cái vẻ mặt đó, cái tư thế đó là bắt gian chắc luôn!"

Vũ xưởng trưởng đập bàn một cái: "Thằng nhóc đó dám ! Sư tổ của là một cô gái như , thằng nhóc đó mà dám với sư tổ, sợ đường ngày nào cũng trùm bao tải đ.á.n.h cho !"

Với lượng môn đồ đông đảo của sư môn họ, chuyện khả năng xảy .

Loading...