"Không hổ là Xưởng trưởng Giang xuất từ quân đội, làm việc đúng là khí phách! Tiểu Vũ, ông học tập Xưởng trưởng Giang cho ."
Xưởng trưởng Vũ ngoan ngoãn gật đầu bên cạnh: "Sư tổ đúng, con so với Xưởng trưởng Giang vẫn còn kém xa, con nhất định sẽ giữ liên lạc với Xưởng trưởng Giang, học tập nhiều hơn."
Ít nhất, khi loại thép cường độ cao lò, ông nhất định sẽ "giao lưu" với mà. Dù một Xưởng trục cũng nuốt trôi nồi thịt lớn là luyện chế thép .
Xưởng trưởng Giang lập tức cảnh giác, cái lão Vũ hổ , chỉ khi lợi mới giả vờ giả vịt với ông như .
Lần , cần nghĩ, chính là nhắm thép cường độ cao mà nhóm Viện trưởng Lâm luyện chế.
Ông thà chia cho các xưởng khác, cũng chia cho lão Vũ, tránh để lão leo lên đầu ông nhảy nhót.
Lâm Kiến Xuân mượn điện thoại của nhà khách, gọi đến Căn cứ 1, là Phạm công máy.
"Sư bác, thu dọn đồ đạc đến Xưởng trục , cháu bàn xong với Xưởng trưởng Giang . Để vài kỹ sư tiếp tục thiết kế vẻ ngoài."
Đây là việc họ bàn bạc từ , hai bên cùng tiến hành, hơn nữa những thảo luận đó, vẻ ngoài của tàu ngầm hạt nhân về cơ bản xác định, cấu tạo bên trong còn cần thiện thêm.
Phạm công mừng rỡ: "Nhanh như xong ?"
Lâm Kiến Xuân liếc Xưởng trưởng Giang đang dặn dò nhân viên lễ tân nhất định chăm sóc nhóm Lâm Kiến Xuân cho , cô cong khóe môi.
"Vâng, chủ yếu là Xưởng trưởng Giang tầm lớn, đại cục quan, thể vấn đề từ góc độ lâu dài, hơn nữa con vô cùng khiêm tốn ấm áp, là một lãnh đạo vô cùng ưu tú. Sư bác nếu gặp ông , nhất định sẽ trở thành bạn với ông ."
Xưởng trưởng Giang đang dặn dò nhân viên phục vụ, ai ngờ những lời khen ông cứ liều mạng chui tai, tai ngứa ngáy, đầu óc cũng ong ong, gật đầu phụ họa.
Ông chính là một lãnh đạo ưu tú như mà.
Lục Huyền Chu một cô đơn lẻ bóng làm tan làm, cả toát khí lạnh lạ chớ gần.
Hôm nay là ngày thứ năm Lâm Kiến Xuân công tác.
Xưởng trưởng Vũ về từ lâu, còn vợ vẫn tin tức gì.
Ở Xưởng cơ khí, gần như ngày nào cũng gặp Xưởng trưởng Vũ, cứ thấy Xưởng trưởng Vũ là nghĩ đến vợ, tâm trạng càng thêm tồi tệ.
Anh tan làm sớm về nhà làm hòn vọng thê, thì thấy Lục Tiểu Đệ xách một con vịt nướng hỏng về, ánh mắt Lục Huyền Chu dừng em trai thật lâu tan, dọa rùng một cái.
Vừa run lên, con vịt cẩn thận rơi xuống đất. May mà bên ngoài bọc giấy dầu, bẩn.
Lục Tiểu Đệ vội vàng nhặt con vịt lên, vượt qua trai Lục Huyền Chu: "Anh, em mang vịt cho nấu canh..."
Mấy ngày nay, chỉ cần mắt đều thể , tâm trạng trai khó chịu.
Chuyện bắt nguồn từ việc chị dâu công tác với trai, trai cứ như con ch.ó hoang bỏ rơi, ánh mắt đó đáng sợ vô cùng, tóm ai là c.ắ.n đó một cái.
Mấy ngày nay, , và Lục Ánh Dương ba ai cũng ngoan ngoãn, sợ rơi tay trai, ngày nào cũng chủ động tăng ca, sợ đụng trai.
Khổ nỗi hôm nay, trai bắt gặp, sớm thế mang vịt về .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-310-vo-di-vang-chong-hoa-cho-hoang.html.]
Cậu nguy .
Lục Tiểu Đệ nghiêng , cố gắng giảm bớt sự tồn tại của , từng bước từng bước nhích về phía bếp.
Bếp, gần .
Chỉ còn ba bước nữa thôi là thoát nạn .
Lục Tiểu Đệ vội vàng bước lên một bước, ai ngờ, cửa bếp đóng sầm ngay mắt !!!
Mặt Lục Tiểu Đệ biến sắc, nhảy một bước đến cửa bếp, vội vàng gõ cửa: "Mẹ, con mang vịt về , mau mở cửa , đừng để lỡ việc nấu cơm của ..."
Trong cửa động tĩnh gì.
Lục Tiểu Đệ hạ thấp giọng: "Mẹ, thể trượng nghĩa như thế, bỏ con một ở ngoài đối mặt với con."
"Anh con đang nín một bụng lửa, con một bó tuổi , em gái con nhỏ, chỉ con tuổi tác phù hợp nhất, con cứ để nó trút giận , nếu đợi chị dâu con về, con sẽ bắt nạt chị dâu con đấy."
Lục Tiểu Đệ vuốt mặt, nghĩ đến cảnh trai dùng ánh mắt đáng sợ chằm chằm chị dâu, chị dâu nhất định sẽ dọa chạy mất...
Lục Tiểu Đệ còn đang do dự thì thấy tiếng lạnh lùng truyền đến từ phía .
"Các bàn tán lưng như thế đấy ?"
"Ai đến cho xem nào, hửm?"
Lục Tiểu Đệ cứng đờ , Lục Huyền Chu đá tới một cước, chân mềm nhũn định quỳ xuống thì Lục Huyền Chu xách đến bài vị của cha Lục.
Lục Tiểu Đệ thành thục quỳ sụp xuống đất: "Bố, bố mau dậy quản con ! Anh sắp tháo rời con !"
Lục Tiểu Đệ lóc quá nhập tâm, bám bàn đặt luôn con vịt bài vị.
"Mày dâng đồ cúng cho bố mày, đến cái giấy gói cũng bóc ? Mày là cho ông ăn, cho ông ăn?"
Lục Huyền Chu xong, Lục Tiểu Đệ ăn thêm một cước.
Lục Tiểu Đệ dám xoa mông, quỳ bò đến bên bàn xé giấy dầu .
Lục Huyền Chu vẫn lưng tiếp tục "xả đạn": "Bố mày đúng là theo mày hưởng phúc, ăn con vịt nuốt nổi. Chắc ông mơ cũng nghĩ tới, còn một đứa con trai hiếu thảo thế ."
"Dù cũng bốn đồng đấy."
Lục Huyền Chu nhướng mày, đây là ám chỉ tiền mua vịt tháng của vẫn đưa chứ gì.
Lục Tiểu Đệ chỉ cảm thấy sống lưng càng lạnh hơn, chỉ đành lải nhải với bố mới giảm bớt lo âu.
Dù thì, trai - đứa con trai hiếu thảo , thể cắt ngang lúc đang tâm sự với bố .
"Bố , chỗ bố nồi , con vịt bố mà gặm sống thì đau bụng đấy, bố nấu lên hẵng ăn. Vợ bố thích lọc xương vịt nấu cháo, thịt vịt xào dưa chua, khai vị ngon miệng.