Tống Vân với T.ử Dịch: "T.ử Dịch và Thư Đình theo cùng."
T.ử Dịch đeo bình nước của , gọi Hôi Bảo và Dữ Bảo cùng, Hôi Bảo xổm bên chân Tống Vân động đậy, cuối cùng là T.ử Dịch lấy đồ ăn ngon dụ dỗ Dữ Bảo cùng họ.
Tống Hạo hứng thú núi, đề nghị câu cá. Bạch Thanh Phong cũng thích câu cá, hai tâm đầu ý hợp, mang theo cần câu tự chế bằng tre trúc bờ hồ câu cá, còn cá cược trong vòng nửa tiếng, ai câu cá thì thắng, thua phụ trách nướng cá nướng thịt.
Tư Phong Niên thì cùng Bạch Nguyễn Nguyễn bờ hồ tìm cảnh vẽ phác thảo, Bạch lão thái thái đội vòng hoa tự kết, làm mẫu cho Bạch Nguyễn Nguyễn.
Nhìn nụ mặt , lòng Tống Vân vô cùng mãn nguyện, đây chính là cuộc sống mà cô hằng ao ước ở cả kiếp và kiếp , là hình ảnh mà cô mơ ước thấy ở kiếp .
"Tiểu Vân, mau đến nướng thịt." Bạch Thanh Hà gọi Tống Vân.
Tống Vân đáp một tiếng, nhanh chân về phía lều. Vừa đến đầu lều, kịp bắt đầu nướng thịt, thấy tiếng kêu kinh ngạc của Tống Hạo từ bờ hồ xa vọng .
Lúc đầu Tống Vân còn tưởng là Tống Hạo câu cá quá phấn khích, thêm hai câu mới phát hiện đúng, vội vàng chạy qua.
Khi cô chạy đến bờ hồ, Tống Hạo đang nắm chặt cần câu, dây câu căng thẳng, đây là câu con cá lớn đến mức nào, đúng, cá.
Tống Vân thấy thứ móc ở đầu dây câu , cá, mà là một .
Tống Vân thấy Tống Hạo và Bạch Thanh Phong đang sức kéo, định hét lên bảo họ đừng dùng sức như , tiếc là muộn, lưỡi câu tuột .
Người ở cách bờ hơn chục mét còn lực kéo của lưỡi câu, cơ thể bắt đầu trôi xa.
"Ối trời, làm bây giờ, bơi!" Tống Hạo vẻ mặt lo lắng.
Bạch Thanh Phong bơi, nhưng chỉ bơi chó, tự bơi qua một đoạn ngắn thì , chứ cứu thì .
Tống Vân bơi khá, cô chủ động lên tiếng: "Để con xuống."
Tống Hạo ngăn cô : "Đừng đừng, con là con gái, hơn nữa đó sống c.h.ế.t rõ, con xuống như lỡ dính cái gì thì..."
Tống Vân hiểu ý của Tống Hạo, nếu đó c.h.ế.t, thậm chí c.h.ế.t từ lâu, thì việc xuống nước vớt lên quả thật chút...
Tống Vân đầu về phía lều, ý : "Mọi chờ."
Cô nhanh chóng chạy về, tháo dỡ lều, cầm Tinh Bản chạy bờ hồ.
"Con dùng cái , cần xuống nước."
Tống Hạo nhíu mày, Tinh Bản từ xuống : "Cái mỏng quá, sẽ chìm đấy."
"Không ." Tống Vân thấy càng trôi càng xa, chút sốt ruột, thời gian giải thích nhiều, dứt khoát ném Tinh Bản xuống nước, nhảy thẳng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-884.html.]
Tống Hạo và Bạch Thanh Phong giật , la lên một tiếng, kết quả thấy Tống Vân vững Tinh Bản, Tinh Bản dấu hiệu gì là sẽ chìm, vững chãi vô cùng, còn vững hơn cả thuyền nhỏ thông thường.
Bạch Thanh Phong chằm chằm Tinh Bản, tò mò: "Đây là thứ gì , ở Oa quốc cũng từng thấy loại ván ."
Không mái chèo, Tống Vân chỉ thể dùng tay để khua nước, tốc độ chậm, cộng thêm hôm nay gió nhẹ, di chuyển khá định, nhanh đuổi kịp đang trôi dạt theo dòng nước.
Là một đàn ông, mặc đồng phục công an, trẻ, hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
May mắn, vẫn còn sống.
Tống Vân kéo lên Tinh Bản, mất một phen vất vả mới về đến bờ.
"Thế nào? C.h.ế.t sống?" Bạch Thanh Phong hỏi.
Tống Vân nắm lấy tay Tống Hạo đưa , mượn lực đưa Tinh Bản bờ: "Sống, hai giúp con một tay."
Tống Vân phụ trách giữ Tinh Bản, Tống Hạo và Bạch Thanh Phong hợp lực kéo thanh niên lên bờ.
Lười chạy về lấy túi kim, Tống Vân trực tiếp để thanh niên nghiêng, tay ấn đẩy vài cái lưng , dùng lực vỗ một cái. Người thanh niên đột nhiên mở miệng ho dữ dội, nôn mấy ngụm nước, từ từ mở mắt.
Ánh nắng mặt trời đang lúc chói chang, vội nhắm mắt .
Sau khi thích ứng một lúc, mở mắt, thấy một khuôn mặt xinh , giọng của cô gái cũng : "Anh thế nào ?"
Đỗ T.ử Dương mở miệng: "Tôi c.h.ế.t?"
Lúc một khuôn mặt đàn ông trung niên xuất hiện mắt , một bàn tay đặt lên trán : "Vẫn còn sốt, là đưa đến bệnh viện ."
Tống Vân cũng nghĩ , bèn hỏi thanh niên: "Anh tên gì? Làm để liên lạc với gia đình ? Bây giờ đưa đến bệnh viện ?"
Đỗ T.ử Dương lúc phản ứng , quả thật c.h.ế.t, mấy mắt cứu.
"Tôi tên Đỗ T.ử Dương, là phó đội trưởng đội hình sự của Cục Công an Đông Thành, thể phiền giúp liên lạc với Cục Công an Đông Thành ?"
"Được chứ! Hay là đưa thẳng đến Cục Công an Đông Thành nhé." Tống Vân .
Đỗ T.ử Dương mừng kể xiết: "Cảm ơn."
Tống Hạo cõng Đỗ T.ử Dương lên xe jeep. Vì họ ngoài cũng mang theo quần áo gì, nên chỉ thể để Đỗ T.ử Dương mặc quần áo ướt lên xe.
"Bác, ba, cứ chơi tiếp, con đưa sẽ về."
Bạch Thanh Phong gật đầu: "Được, con đường cẩn thận, cần vội, thời gian còn sớm."