La Tình và Bành Minh Châu ngơ ngác lắc đầu: "Không ạ."
"Có lạ nào lén lút các em ?" Tống Vân hỏi.
La Tình nghĩ đến một chuyện, vội vàng gật đầu: "Có , mấy hôm em gặp một kỳ lạ. Em từ nhà máy thấy ông , ông ấyđứng bên đường em chằm chằm, cứ mãi mà gì, dọa em sợ quá chạy thục mạng."
Bành Minh Châu cũng : "Em cũng gặp một kỳ lạ như , cũng em chằm chằm, chuyện với ông ông cũng lên tiếng, còn đầu bỏ luôn."
Tống Vân lấy giấy bút , phác họa đơn giản một bức hình, là dáng vẻ của Trọng Quốc Xương trong trí nhớ của cô, giống lắm, nhưng cũng vài phần thần thái, đặc biệt là nốt ruồi đen ở đuôi lông mày.
Bành Minh Châu nhận , cô chỉ nốt ruồi : "Chính là ông , em nhớ nốt ruồi ."
La Tình cũng xác nhận là .
Bành Minh Châu hỏi Tống Vân: "Chị Vân, chị quen ạ?"
Tống Vân gật đầu, tên Trọng Quốc Xương lên tờ giấy vẽ.
Rồi : "Ông là cha của các em."
La Tình và Bành Minh Châu mở to mắt, vẻ mặt thể tin nổi.
Vài giây , Bành Minh Châu lắc đầu: "Không thể nào, thể nào. Không ba của bọn em đưa cải tạo lao động ở mỏ đá ? Đã nhiều năm tin tức, ông c.h.ế.t từ lâu , thể chứ."
La Tình cũng : "Nếu ông là cha của chúng em, tại ông nhận chúng em? Ông còn sống, tại bao nhiêu năm nay đến tìm chúng em?"
"Ông đến tìm các em, đương nhiên là vì ông thể đến, thậm chí đây ông đến sự tồn tại của các em." Tống Vân kể những chuyện cô về Trọng Quốc Xương.
Cô hy vọng hai chị em thể nhận Trọng Quốc Xương, như họ sẽ chỗ dựa, sẽ còn ai tùy tiện bắt nạt họ nữa.
Lần Chủ nhiệm Hùng dám tùy tiện đổ tội danh như lên đầu La Tình, chính là vì cảm thấy cô cha , dễ bắt nạt, nếu đổ cho khác.
Hai chị em khi những gì Trọng Quốc Xương trải qua trong những năm qua, những ngăn cách trong lòng cũng tan biến hết.
Hai chị em nhớ ánh mắt của đàn ông khi họ, thì trong đó chứa đựng bi thương và tự trách, mắt họ cay xè: "Nếu bây giờ ông tự do, tại chịu nhận chúng em?"
Tống Vân : "Ông mới tự do lâu, lẽ là cảm thấy công việc đủ định, lẽ là tạo dựng thành tích, dư dả hơn một chút, như mới thể đường hoàng nhận các em, bù đắp cho các em."
Hốc mắt của hai chị em càng đỏ hơn.
Họ đều thầm quyết định trong lòng, gặp đàn ông đó, họ sẽ chủ động đến chuyện với ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-876.html.]
Lúc rời khỏi phố Chính Đức, Tống Vân lấy một ít hoa quả trong nhà cho hai chị em mang về ăn.
Hai chị em từ chối mãi , đành nhận lấy.
Nghĩ hôm nay họ đến cảm ơn, tuy cũng mang theo quà, nhưng thể so sánh với túi hoa quả , họ còn ăn chực một bữa cơm, hai món mặn, hai món chay, một món canh, còn ngon hơn cả bữa cơm ngày Tết của họ, thật là hổ.
Bành Minh Châu tiễn La Tình về nhà máy, đến cổng nhà máy thấy Trọng Quốc Xương bên ngoài trong.
So với gặp Trọng Quốc Xương, sắc mặt ông hơn một chút, má da thịt, tóc cũng cắt, quần áo mặc cũng mới. Cộng thêm tướng mạo và khí chất vốn tầm thường của ông, trông ông thật vài phần nho nhã, thư sinh.
Hai chị em , tay trong tay đến lưng Trọng Quốc Xương.
La Tình lên tiếng: "Chú đang tìm chúng cháu ạ?"
Trọng Quốc Xương giật , , thấy hai chị em đang mặt, tha thiết ông.
Lòng ông hoảng hốt, theo phản xạ bỏ chạy.
"Chúng cháu cả ." Bành Minh Châu lên tiếng.
Bước chân của Trọng Quốc Xương khựng , như đeo chì, nhưng dám đầu.
Bành Minh Châu : "Chúng cháu từ nhà chị Vân về, chị cho chúng cháu hết ." Nói cô lấy tờ giấy vẽ chân dung Trọng Quốc Xương, đưa đến mặt ông: "Đây là chú ạ?"
Trọng Quốc Xương nhận lấy tờ giấy, trong tranh là ông, còn cả tên ông.
"Xin ." Ông cúi đầu, dám hai chị em.
La Tình hỏi: "Xin vì điều gì ạ?"
Trọng Quốc Xương đỏ mắt: "Ta với các con, cũng với các con, để các con chịu khổ bao nhiêu năm nay, ..." Ông nghẹn ngào, nước mắt từng giọt rơi xuống, thấm ướt bức chân dung giấy.
La Tình vội vàng giật tờ giấy vẽ, cẩn thận lau sạch.
Hai chị em đều đỏ hoe mắt, Bành Minh Châu : "Chị Vân hết với chúng cháu , chuyện thể trách chú ."
La Tình lấy khăn tay đưa cho Trọng Quốc Xương: "Chú lau ạ, nhà máy sắp tan làm ."
Trọng Quốc Xương vội nhận lấy khăn tay, lau nước mắt.
Bành Minh Châu : "Chúng cháu đói , chú thể mua cơm cho chúng cháu ăn ạ?"
Trọng Quốc Xương vội gật đầu: "Được, chứ, hôm nay lĩnh lương." Hôm nay ông đến đây, chính là đưa chút tiền và phiếu cho La Tình, gửi một ít cho Bành Minh Châu, tuy họ nhận , nhưng ông cho.