Quả nhiên, Tống Vân vẫn đang miệt mài lách, cuốn sổ, mấy trang, mỗi trang đều chi chít chữ, chỗ còn vẽ cả hình.
"Ăn cơm ." Tư Phong Niên đặt một hộp cơm bên cạnh Tống Vân.
Tống Vân xong chữ cuối cùng, từ từ ngẩng đầu lên, vặn vẹo cái cổ cứng, lắc lắc cổ tay, "Lâu nhiều chữ như ."
Tình trạng mỗi mỗi khác, cô mười hai bản phương án điều trị, bây giờ vẫn xong.
"Ăn , ăn xong làm tiếp." Tư Phong Niên .
Tống Vân dậy rửa tay, mở hộp cơm, thấy thức ăn bên trong, bật , "Cơm của bệnh viện các thế ?"
Tư Phong Niên bắt đầu ăn, "Em xem bây giờ là mấy giờ, món ngon lấy hết , ngày mai sớm hơn."
Tống Vân giơ cổ tay lên xem đồng hồ, lúc mới phát hiện hơn một giờ, giờ cơm ăn là .
Hai đều kiểu cách kén chọn, nhanh chóng ăn hết cơm.
Tư Phong Niên cầm hộp cơm rời , còn tuần tra phòng bệnh, xem tình hình hiện tại của các bệnh nhân.
Chữa bệnh chỉ là chữa bệnh, còn quan tâm đến cảm xúc của bệnh nhân, vấn đề gì thì phát hiện sớm, giải thích sớm, tránh rắc rối phát sinh trong quá trình điều trị.
May mà các bệnh nhân bây giờ đều tràn đầy mong đợi việc điều trị, cộng thêm bệnh viện chăm sóc cũng , tâm trạng đều khá .
Tuần tra phòng bệnh xong văn phòng, Tống Vân đưa một phương án điều trị xong cho Tư Phong Niên, "Anh xem ."
Tư Phong Niên xuống chiếc bàn làm việc mới chuyển , bắt đầu xem.
Càng xem mắt càng sáng.
Trong các phương án điều trị , chỉ điều trị ngón tay và chân gãy, mà còn điều trị tổn thương dây thanh quản, kết hợp ba phương pháp uống trong, bôi ngoài và châm cứu, liệu pháp từng đến.
"Điều trị tổn thương dây thanh quản, em mấy phần chắc chắn?" Tư Phong Niên hỏi.
Tống Vân dừng bút, "Nếu là khác hỏi em, em sẽ sáu phần. Anh hỏi em, tự nhiên em sẽ thật, mười phần."
Tư Phong Niên dậy, "Mười phần? Thật ?"
Tống Vân gật đầu, "Thật, em dùng kính soi thanh quản gián tiếp kiểm tra kỹ dây thanh quản và thanh môn của họ, loại tổn thương đó thể chữa khỏi bằng phương pháp đặc biệt, em lòng tin."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-776.html.]
"Tốt, quá ." Tư Phong Niên trở , tiếp tục xem phương án điều trị.
Tống Vân cúi đầu, tiếp tục , thầm nghĩ phương án điều trị vốn là do sư phụ nghiên cứu giao cho , bây giờ đảo ngược.
Có điều, kết quả giống là .
Hai ở trong văn phòng cả buổi chiều, phương án điều trị xong còn thảo luận, cũng những chỗ cần điều chỉnh, cũng may cả hai đều làm việc hiệu quả, nếu một buổi chiều thể đủ.
thấy họ ở trong văn phòng cả buổi chiều , liền vui.
Khương Sân một nữa " ngang qua" văn phòng của Tống Vân, cố ý ở cửa ngóng động tĩnh bên trong, nhưng thấy gì, tức đến méo cả miệng.
"Bác sĩ Khương? Cô đến tìm bác sĩ Tống ?" Một nam hộ công xách hai bình giữ nhiệt tới, hỏi Khương Sân.
Khương Sân trừng mắt nam hộ công, giọng bực bội: "Liên quan gì đến ? Tôi làm gì cần báo cáo với ? Anh là cái thá gì?"
Nam hộ công ngờ Khương Sân chuyện khó như , chỉ là thấy Khương Sân cả buổi chiều cứ qua ở đây, gặp cô mấy , nên mới tiện miệng hỏi một câu, ai ngờ cô khó chuyện như , thế hỏi.
Nam hộ công dám cãi với Khương Sân, họ Khương, còn một bà họ Kỳ lợi hại hơn, dám đắc tội.
Lúc cửa mở, Tư Phong Niên bước , thấy nam hộ công và Khương Sân, chọn cách lơ Khương Sân , hỏi nam hộ công: "Bệnh nhân thế nào ?"
Nam hộ công chính là một trong những bệnh viện cử đến chăm sóc mười hai bệnh nhân, bệnh viện tổng cộng cử sáu , mỗi phòng bệnh một , phụ trách lấy cơm, đút cơm và việc khác.
Hôm nay chính thức bắt đầu điều trị, công việc của hộ công sẽ nhẹ nhàng hơn một chút, chỉ là giúp lấy nước sôi, lấy cơm, những việc khác còn cần đến họ.
Triệu Hữu Tài vội vàng , "Tình hình bệnh nhân đều bình thường, chiều nay ngủ một lát, bây giờ đang sách."
Tư Phong Niên gật đầu, "Tôi cùng ." Tuần tra thêm một vòng nữa, cũng gần đến giờ tan làm, tối nay việc gì, định về phố Chính Đức ăn tối, thu dọn vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân mang đến, lẽ từ ngày mai, và Tống Vân đều cắm chốt ở bệnh viện.
"Bác sĩ Tư." Khương Sân gọi.
Tư Phong Niên đầu, "Có chuyện gì?"
Khương Sân Tư Phong Niên cao lớn tuấn, tim đập "thình thịch", má ửng hồng, giọng bất giác dịu , "Bác sĩ Tư, bàn làm việc của ở văn phòng lớn thấy , chuyển đến đây ?"
Tư Phong Niên gật đầu, nhíu mày, "Phải, cô rốt cuộc gì?"
Hắn ghét nhất kiểu chuyện trọng điểm, quá lãng phí thời gian.
Khương Sân thấy vẻ kiên nhẫn mặt Tư Phong Niên, vội , "Tôi thấy cần chuyển đến đây, Tống Vân dù cũng là đồng chí nữ, hai ở cùng —"