Thập niên 70: Bị đuổi ra cửa, ta bước thẳng vào quân khu - Chương 555

Cập nhật lúc: 2026-01-24 23:47:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đến gọi là một thanh niên mặt mũi lấm lem, như từ đất chui lên, bộ quân phục còn nhận màu sắc ban đầu, giọng thì của quân khu Tỉnh Xuyên.

Tống Vân dậy, vẫy tay với thanh niên đang như ruồi đầu: “Tôi là Tống Vân, tìm việc gì?”

Người thanh niên lao đến mặt Tống Vân, thấy là một cô gái trẻ , tưởng tìm nhầm : “Tôi tìm phó đội trưởng đội đặc chiến quân khu Tỉnh Xuyên, Tống Vân.”

Tống Vân gật đầu: “Tôi chính là.”

Người thanh niên ngờ tài giỏi mà cần tìm là một cô gái trẻ như .

Không chỉ thanh niên ngờ, mà bác sĩ Lý rửa xong hộp cơm ngang qua đây cũng ngờ, bác sĩ Tống còn giúp họ đỡ đẻ cho sản phụ, chỉ là quân y, mà còn là phó đội trưởng đội đặc chiến.

“Rốt cuộc chuyện gì?” Tống Vân hỏi thanh niên đang ngơ ngác.

Người thanh niên hồn, vội : “Là đội trưởng Tề bảo đến gọi đồng chí, bên đó tình huống khẩn cấp, đội trưởng Tề bảo đồng chí qua hỗ trợ.”

Tống Vân đưa hộp cơm và cái bánh bao ăn hết cho Bạch Nguyễn Nguyễn và T.ử Dịch mới lấy cơm về: “Giúp em ăn hết , em , hai chú ý an .”

Bạch Nguyễn Nguyễn và T.ử Dịch thậm chí còn kịp với Tống Vân một câu, Tống Vân chạy mất hút.

Tống Vân theo thanh niên đến một khu nhà sụp đổ, ngôi nhà rõ ràng lớn hơn nhiều so với những ngôi nhà khác, diện tích rộng. Các chiến sĩ cứu hộ đang tập trung ở một chỗ dọn dẹp gạch ngói và các vật linh tinh sập, trong tình huống , dụng cụ cũng dùng , chỉ thể dọn dẹp bằng tay, tốn thời gian và công sức.

Tống Vân bước nhanh lên, gọi Tề Mặc Nam đang cùng các chiến sĩ dọn dẹp gạch vỡ: “Đội trưởng.”

Tề Mặc Nam đầu, ánh mắt lướt qua Tống Vân một vòng, thấy cô vẫn , thương, sắc mặt trông cũng khá, liền thầm thở phào nhẹ nhõm, : “Dưới một cặp vợ chồng già kêu cứu, họ đều thương, một tường đổ đè lên hai chân, gian bên hạn, cần một hình mảnh mai nhưng khỏe mạnh xuống đưa lên, thể lực của em bây giờ thế nào?”

“Em vấn đề gì.” Tống Vân bước lên xem xét tình hình, phát hiện khu đổ nát chỉ sập phần , thảo nào cao như , nhưng như thế thì bên sẽ càng nguy hiểm hơn, vì thể sập thứ hai bất cứ lúc nào. Hơn nữa, lúc dọn dẹp lối cũng hết sức cẩn thận, một chút sơ suất cũng thể chạm điểm trọng yếu nào đó, khiến phần của cả ngôi nhà sập nữa, khi đó khó cơ hội sống sót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-555.html.]

“Mọi xuống hết , càng đông càng nguy hiểm, xuống đó đợi tín hiệu của .” Tống Vân nghĩ đến trong ô chứa đồ mấy cái còi mua ở cảng, loại còi đó tiếng to, thích hợp dùng trong tình huống .

Cô lấy hai cái còi, một cái đưa cho Tề Mặc Nam: “Nếu rõ tiếng, chúng sẽ dùng còi phát tín hiệu.”

Hai xác định mấy kiểu thổi còi để truyền tin cụ thể, ví dụ như ba tiếng ngắn một tiếng dài là an , hai tiếng ngắn hai tiếng dài là thương mắc kẹt…

Sau khi nhanh chóng xác định xong, Tống Vân bảo lui xuống khu đất bằng phẳng bên , cô tự mang theo một bình nước, một cuộn dây thừng, chui xuống từ khe hở nhỏ hẹp.

Tề Mặc Nam bên , bàn tay đầy vết xước nắm chặt thành quyền, tự xuống, dù là cùng cô xuống cũng , nhưng điều kiện cho phép, hình của thể di chuyển trong các khe hở của đống đổ nát, cũng dám đẩy di chuyển những vật đó, đành từ bỏ.

Anh cũng trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý vô cùng dằn vặt mới mở miệng bảo gọi Tống Vân đến.

Là một quân nhân, thực sự thể trơ mắt những dân thương đang chờ cứu viện mà làm gì.

Bây giờ chỉ mong ngôi nhà sập nữa, mong Tống Vân thương, nhất định bình an lên đây.

Ở phía bên , Tống Vân chui xuống từ khe hở hẹp, di chuyển chậm rãi trong các khe hở của đống đổ nát chồng chất ngang dọc, gọi những sống sót bên , khi nhận hồi âm, cô lập tức điều chỉnh phương hướng, di chuyển về phía họ.

Một cách ngắn ngủi, nhưng như ngàn sông vạn núi, dù cô cẩn thận đến , quần áo cũng tránh khỏi những chiếc đinh nhô ván gỗ làm rách nhiều chỗ, cũng thêm vài vết thương.

Rách quần áo cô quan tâm, rách da cô cũng chỉ nhíu mày, hề dừng , luôn di chuyển chậm rãi về phía sống sót, đồng thời cũng cố gắng dọn dẹp cẩn thận một vật cản đường, để đảm bảo việc cứu hộ thuận lợi.

Cuối cùng, cô thấy cặp vợ chồng già.

Ông cụ sấp đất, nửa một bức tường thấp đổ sập đè lên, bức tường còn một đống gạch đá, ván gỗ. Bà cụ bên cạnh ông, cũng vết thương, lưng thể thấy rõ vết máu.

Hai vợ chồng nắm tay , vẻ mặt đau đớn và tuyệt vọng, ngay cả khi thấy Tống Vân, biểu cảm của họ cũng đổi nhiều.

Trong tình huống , họ cho rằng còn cơ hội sống sót ngoài.

Loading...