Tống Vân trông trạc tuổi cô , cho dù lớn hơn, cũng lớn hơn bao nhiêu, một cô gái trẻ như , xem bệnh cho bệnh mười năm của Phụng Khải?
Phụng Khải lười để ý đến sự nghi ngờ của Vu Tri Ý, càng cần giải thích gì với cô , cô tin thì tin, tin thì thôi.
Thấy Phụng Khải thèm để ý đến nữa, Vu Tri Ý tức giận dậm chân, chạy khỏi lớp học.
Bên , Tống Vân đến văn phòng của Trọng Quốc Xương, khi ông giải đáp thắc mắc, cô thu nhiều lợi ích, ghi những điều tâm đắc sổ, về nhà sẽ từ từ nghiền ngẫm.
Làm xong những việc , Tống Vân hạ giọng hỏi Trọng Quốc Xương: “Thầy thấy hai sinh viên trong lớp thầy thế nào?”
Trọng Quốc Xương tại cô hỏi , nhưng vẫn trả lời nghiêm túc: “Đều tệ, Vu Tri Ý tuy thiếu một chút thiên phú, nhưng cô bé chịu khó học hỏi, nỗ lực. Phụng Khải thiên phú chịu khó học, tinh thần nghiên cứu, tin thành tựu của chắc chắn sẽ tồi.”
Khi Trọng Quốc Xương về Phụng Khải, mặt rõ ràng mang theo nụ chân thành, thể thấy ông thật lòng yêu quý học trò .
Tống Vân hỏi: “Bình thường họ đến hỏi thầy những vấn đề gì ?”
Trọng Quốc Xương suy nghĩ một lúc : “Phụng Khải hỏi những vấn đề lớp hiểu, và một vấn đề về chẩn đoán học. Còn Vu Tri Ý, cô bé vẻ hứng thú với việc cải tiến đơn thuốc, thỉnh thoảng mang một đơn t.h.u.ố.c đến nhờ chỉ điểm.”
Tống Vân nhíu mày, nếu cô nhớ lầm, cha của Vu Tri Ý là Phó xưởng trưởng một xưởng dược, cô mang đơn t.h.u.ố.c đến nhờ Trọng Quốc Xương cải tiến, thật sự chỉ vì hứng thú? Hay là đang lợi dụng Trọng Quốc Xương để mưu lợi riêng cho nhà họ Vu?
Tống Vân với Trọng Quốc Xương: “Cha của Vu Tri Ý làm ở xưởng dược, bất kể cô mục đích gì, những đơn t.h.u.ố.c cô mang đến, thầy nhất định cẩn trọng.”
Trọng Quốc Xương thật sự cảnh gia đình của Vu Tri Ý, Tống Vân , nhớ những lời và hành động của Vu Tri Ý khi gần đây thường xuyên đến tìm ông, nhanh hiểu , trong lòng cũng chút tức giận.
Nếu Vu Tri Ý thẳng thắn, rõ ràng mục đích cải tiến đơn t.h.u.ố.c cho ông , ông là một thầy, chẳng lẽ keo kiệt dạy học trò ?
cô cứ úp úp mở mở thành thật, mục đích cải tiến đơn t.h.u.ố.c cũng chắc đơn thuần, coi ông thầy như một công cụ, chuyện thật khiến bực .
Tống Vân thấy ông lọt tai, : “Vu Tri Ý thể phận truyền nhân của họ Trọng nhà thầy, những đơn t.h.u.ố.c trong tay thầy, đừng dễ dàng để lộ ngoài.”
Trọng Quốc Xương nhớ mấy ngày Vu Tri Ý còn đến dò hỏi ông, hỏi ông đơn t.h.u.ố.c cao dán nào thể giảm đau lưng gối , hy vọng là loại hiệu quả nhanh, cô bà nội cô lưng gối đều , cô nỡ bà nội chịu đựng đau đớn, nấu chút cao dán cho bà dùng.
Lúc đó ông đang bận việc khác, nên để sẽ với cô , đó ông xong đơn thuốc, định hai ngày nữa sẽ đưa cho cô , may mà đưa.
“Ta .” Trọng Quốc Xương trong lòng hiểu, tự nhiên sẽ còn như nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-1102.html.]
Hai chuyện xong thấy thời gian cũng gần đến, tiếp tục học.
Hôm nay Tống Vân tìm Bạch Thanh Hà và Tống Hạo ăn cơm cùng, mà tìm Dương Lệ Phân, cùng Dương Lệ Phân đến nhà ăn sinh viên.
“Cậu và Hạ Trường Giang thế nào ? Khi nào làm đám cưới?” Tống Vân hỏi.
Dương Lệ Phân má ửng hồng, hạ giọng : “Đã , nghỉ hè sẽ tổ chức.”
Tống Vân huých tay Dương Lệ Phân: “Giỏi nhỉ, rằng, định xong chuyện cả đời .”
Dương Lệ Phân cũng huých cô một cái: “Không nhanh bằng .”
Hai vui vẻ ăn xong bữa trưa, Tống Vân việc về, liền , Dương Lệ Phân dọn dẹp hộp cơm xong, khỏi nhà ăn bạn cùng phòng gọi : “Lệ Phân.”
Dương Lệ Phân thấy là bạn cùng phòng, : “Các cũng ăn xong ?”
Hồ Quân Anh : “Vừa ăn xong, ăn cơm cùng , là bạn học đến khoa ngoại ngữ của chúng dự thính ?”
Dương Lệ Phân gật đầu: “ , cô là bạn học cấp ba của tớ, hôm nay giảng bên khoa y, đặc biệt qua tìm tớ.”
Chu Hồng Kiều vóc nhỏ nhắn, ngoại hình đáng yêu : “Bạn học của trông xinh thật đấy, da cũng trắng nữa, thật ngưỡng mộ cô .”
Dương Lệ Phân : “Cậu cũng trắng, mà cũng xinh.”
Ba đang chuyện, một bóng cao lớn từ nhà ăn , ngang qua Dương Lệ Phân, đầu chào cô: “Lệ Phân.”
Dương Lệ Phân vẫy tay: “Bác sĩ Tư, cũng ăn xong .”
Tư Phong Niên gật đầu: “Tiểu Vân ? Nguyễn Nguyễn Tiểu Vân đến trường , ở nhà ăn cũng thấy con bé.”
Dương Lệ Phân : “Tiểu Vân , buổi chiều việc.”
Tư Phong Niên gật đầu: “Được, đây.”
Tư Phong Niên , Hồ Quân Anh vội vàng hỏi Dương Lệ Phân: “Sao gọi là bác sĩ Tư? Không là sinh viên bên khoa y ?”