Trần Hổ là đàn ông thì thắc mắc: “Nhìn từ mà là giả hả , em chẳng .”
Đỗ Quốc Cường: “Đàn ông thì tâm tính thường qua loa hơn chút.”
Vũ Đại Cường nhận , Đỗ Quốc Cường chẳng thấy lạ chút nào.
Những thứ để chung với trang sức vàng, tự nhiên sẽ khiến đ.á.n.h lừa. Hơn nữa, một đứa lớn lên ở nông thôn, cũng chẳng kiến thức gì, là một thằng con trai hiểu về trang sức, lừa là chuyện quá bình thường.
Ông nhận là vì ông kiến thức từ kiếp , ông thấy những thứ thô kệch.
Vợ và con gái ông nhận là vì kết quả.
Người bình thường thực sự chắc nhận sự khác biệt .
Chủ yếu là trang sức vàng để lẫn lộn tác dụng đ.á.n.h lạc hướng .
Đỗ Quốc Cường: “Bố dọn dẹp một chút, những thứ đều giữ , đừng để trong nhà kẻo rước họa .”
Ông lấy hai thỏi vàng cùng vòng tay vàng, dây chuyền vàng, nhẫn vàng , lấy thêm một cái vòng bạc nữa. Những thứ còn đều cho trong hộp.
“Cái khóa của hộp đập hỏng .”
Đỗ Quốc Cường: “Gõ gõ chút là dùng tạm .”
Bỏ tiền mua khóa mới á?
Không đời nào!
Ông thèm tốn thêm tiền đó !
Mắt Đỗ Quyên sáng rực: “Mọi xem liệu ai nhặt tưởng là thật ạ?”
Đỗ Quốc Cường: “...”
Ông bảo: “Bố định ném xuống hố phân nhà vệ sinh mà, ai rảnh rỗi múc hố phân lên tìm đồ?”
Đỗ Quyên: “Cũng đúng ạ!”
Đỗ Quyên lúc mới quan tâm đến đồ thật, hỏi: “Thế còn vàng ...”
Đỗ Quốc Cường: “Bố sẽ trộn ít xi măng, ở cạnh cái bệ bếp , đắp thêm một cái bậc xi măng nhỏ, bậc xi măng đó đặt một cái hũ dưa muối, trông giống như để kê hũ dưa . Chẳng ai ngờ lớp xi măng c.h.ế.t đó giấu đồ . Có bấy nhiêu vàng thôi mà, dễ giấu lắm.”
“Duyệt ạ!”
Ai cũng thứ là đồ , nhưng lúc thực sự tiện mang ngoài.
Còn về chuyện nộp lên , cả nhà chẳng ai nghĩ đến chuyện đó cả.
Thứ mà nộp lên thì rắc rối sẽ kéo đến ngừng.
Vả nộp lên cuối cùng nó về thì khó mà .
Đỗ Quyên khẽ thở phào một cái.
Đỗ Quốc Cường: “Xong , cứ coi như thứ . Dù bây giờ cũng dùng đến.”
Lúc Đỗ Quốc Cường cũng hiểu nổi mấy vị nhân vật chính trong truyện niên đại văn thu gom đồ cổ thì giấu kiểu gì, xem, cái thời buổi , cái môi trường , giấu chút đồ thôi mà khó khăn thế đấy.
“Xong , ai về việc nấy .”
“Dạ!”
Đỗ Quyên vô tư, chẳng để tâm chuyện đó nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-271.html.]
Trần Hổ Mai: “Cái ...”
Đỗ Quốc Cường: “Để xử lý.”
Chút chuyện nhỏ chẳng đáng là bao.
Tuy nhiên, Đỗ Quốc Cường thực sự công nhận con gái phần mang “thể chất sự cố”, mặc dù ban đầu là do ông vợ đào hố, nhưng cũng là do Đỗ Quyên đề xuất mà.
là...
“Đỗ Quyên, con qua chỗ Lý Thanh Mộc một chuyến .”
Đỗ Quyên: “Dạ?”
Trần Hổ: “Lần làm bánh trung thu, Thanh Mộc bảo ngon, nhờ làm thêm ít nữa, sẵn tiện đang rảnh, con qua lấy nguyên liệu về đây.”
Làm thì , nhưng nhà bao thầu nguyên liệu nhé.
Đỗ Quyên: “Dạ !”
Cô lập tức khỏi cửa, chắp tay lưng thẳng về phía dãy nhà phía , nhưng mà... Ơ? Ơ kìa?
Cô thấy cái gì thế !
Hồ Tương Minh và Cát Trường Linh!
Hai kẻ về phía lán để xe.
Đỗ Quyên: *Hồ Tương Minh sáng nay chẳng ngoài ?*
Họ thế là...???
Lán để xe đạp của khu tập thể ở phía đông sân, sát cạnh tường bao. Hồ Tương Minh và Cát Trường Linh kẻ tới, hai hề biểu hiện gì mật, nhưng ánh mắt thì cứ như sợi tơ vương vấn.
Hồ Tương Minh Cát Trường Linh, ánh mắt mang theo vài phần si tình, hỏi: “Em khỏe ?”
Cát Trường Linh mấy ngày nay sống chẳng dễ dàng gì, nếu vì ly hôn chỉ thể tìm mối tệ hơn, thì cô đá văng Lý Hữu Tài . Mấy ngày nay cô ngừng hối hận, tại vì Thường Cúc Hoa chịu hòa hợp mà chịu gương vỡ lành với Hồ Tương Minh chứ.
Nhà họ Hồ tuy “chó dữ” ( chồng), nhưng dù điều kiện cũng mà.
Trong lòng cô hối hận, ngoài mặt lộ vài phần, : “Tôi còn thể làm nữa, gả thì cũng gả , lừa thì cũng đành chịu thôi.”
Ánh mắt Hồ Tương Minh càng thêm xót xa, : “Anh em chịu uất ức, mấy ngày nay, mấy lượn lờ lầu nhà em, chỉ thấy em một chút, nhưng dám gần, sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của em. Anh thực sự thấy đau lòng, nếu kiên trì thêm một chút thì em gả cho hạng đó ...”
Gã tỏ đau khổ đến mức gì cho .
“Vạn sự đều do mệnh, nửa điểm chẳng do ! Cái nó thế , cứ sống tạm thôi, chứ còn ly hôn chắc.”
Cát Trường Linh vốn là chịu khuất phục. Đừng thấy cô , nhưng ánh mắt thì thế. Hồ Tương Minh làm cô là hạng gì, gã dường như trầm tư một lát : “Anh trong lòng em khổ!”
Gã lấy hết can đảm : “Anh một kế .”
Mắt Cát Trường Linh sáng lên, sốt sắng: “Anh .”
Hồ Tương Minh ngập ngừng, : “Cái kế tệ lắm, ... thôi bỏ , bỏ . Anh nỡ.”
“Anh gì thì cứ , làm cái gì thế , đến nước , giúp chứ, để tự cân nhắc. Anh cứ ...”
“ mà...”
“Anh đừng nhưng nhị gì nữa, thế , còn thể tệ hơn nữa ?”
Hồ Tương Minh ngập ngừng mãi mới mở lời: “Nhà chồng của chị chồng em chút quyền thế, em dựa nhà họ để kiếm một công việc chính thức? Như bản em cũng chỗ dựa .”